Xe được gắn hoa trang trí nhưng lại là hoa cúc vàng.
Tôi thấy kinh ngạc nhưng cũng chẳng dám hỏi, chỉ yên lặng bước vào trong xe ngồi, ôm khư khư di ảnh của Tô Uy Long. Ngày hôm nay, Nhất Long không tới.
Tôi hơi thất vọng nhưng cũng tự an ủi mình, anh ấy không đến cũng tốt, chúng tôi đỡ phải nhìn mặt nhau mà khó xử. Không biết sau khi về đến nhà họ Tô rồi, tôi có gặp anh ấy không?
Tôi còn đang đi học, nên nhà họ Tô sẽ nuôi tôi ăn học như con gái trong nhà. Cha mẹ tôi có thể thoải mái đến thăm tôi bất cứ lúc nào. Việc của tôi chỉ là an phận sống ở nhà họ Tô, ngủ trong phòng của Tô Uy Long, sống như một quả phụ từ giờ đến cuối đời.
Tôi bước vào phòng của Tô Uy Long.
Căn phòng này của hắn đã bỏ không mười năm nay rồi. Tuy vẫn có người làm quét tước dọn dẹp thường xuyên, nhưng căn phòng này vẫn mang lại cho tôi cảm giác rờn rợn. Nó quá lạnh lẽo.
Hình như từ nhỏ Tô Uy Long đã rất thông minh sáng dạ, cứ nhìn cái giá sách toàn những thứ sách uyên thâm bác học của hắn mà xem. Khi mất hắn mới chín tuổi, vậy mà lại đọc được những thứ này, quả là siêu thiên tài.
Chữ tài thường đi với chữ tai, quả không sai. Tôi chợt thấy Tô Uy Long thật đáng thương.
Theo đúng như ý nguyện của hắn khi báo mộng cho hai bác Tô, căn phòng này được trang trí đẹp đẽ đúng kiểu phòng tân hôn. Nhất Long bỏ đi đâu cả ngày không về nhà, tôi ăn tối cùng hai bác Tô rồi lủi thủi quay về căn phòng lạnh lẽo đó.
Trong phòng chỉ vỏn vẹn có một chiếc giường, một cái giá sách, và một bộ bàn ghế uống trà ở góc phòng. Trên bàn đặt bức di ảnh của Tô Uy Long, bảy ngọn nến, một chai rượu, hai cái ly và một ít đồ ăn.
Tôi nén nỗi sợ hãi trong lòng, chầm chậm bước đến ngồi vào bàn. Tôi lặng lẽ thắp sáng bảy ngọn nến lên. Căn phòng không bật đèn, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ bảy ngọn nến hắt lên bức di ảnh của Tô Uy Long.
Khuôn mặt trong ảnh khẽ nháy nháy mắt.
"AAA..."
Tôi giật nảy người, va vào chiếc bàn bày biện rượu và đồ ăn. Như mọi khi Tô Uy Long đều hiện thân nói chuyện với tôi, nhưng lúc này tôi chẳng thấy hắn đâu. Chỉ có khuôn mặt trong ảnh là cứ lúng liếng đôi mắt, môi thì nhoẻn cười.
"Tô... Tô Uy Long..."
Trong ảnh là khuôn mặt của một đứa trẻ chín tuổi, nhưng chỉ trong vài giây ngắn ngủi, nó đã nhanh chóng chuyển thành khuôn mặt trưởng thành của Tô Uy Long.
Cái đầu hắn ngọ nguậy, đôi mắt yêu nghiệt cứ lúng liếng liếc mắt đưa tình với tôi. Tay tôi không chịu sự điều khiển của tôi mà lại tự đưa đến cầm chai rượu, rót đầy hai ly.
Cái ly của Tô Uy Long đột nhiên bị nâng lên, lơ lửng giữa không trung. Nó lơ lửng được mấy giây thì được đưa về phía khuôn mặt trong ảnh của Tô Uy Long. Hắn cạn sạch ly rượu, rồi lại giục tôi cạn sạch ly rượu của mình.
Cuộc sống của tôi ở nhà họ Tô có yên ổn hay không, đều phụ thuộc vào tâm trạng của Tô Uy Long. Tuyệt đối không được để hắn nổi giận. Thế là tôi cũng nâng ly rượu của mình lên, tu một ngụm cạn sạch.
Tôi mới chỉ là một con nhóc học cấp ba, làm gì đã biết uống rượu bao giờ. Vị rượu cay cay khiến cổ họng tôi nóng rát rất khó chịu, chẳng mấy lúc mà đã gục xuống bàn mơ mơ màng màng.
Tôi chỉ kịp nhìn thấy bảy ngọn nến trên bàn phụt tắt, rồi cơ thể tôi được một thứ sức mạnh vô hình nào đó nhấc bổng lên, lơ lửng giữa không trung...
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, tôi chợt tỉnh giấc vì một tiếng "ầm" chói tai. Cánh cửa phòng bị đạp tung, một bóng người cao lớn từ bên ngoài loạng choạng bước vào phòng, lao thẳng về phía tôi.
"Tô... Uy Long..."
Tôi dụi dụi đôi mắt vẫn còn đang mơ màng của mình, vô thức bật lên một cái tên.
"Tô Uy Long, lại là Tô Uy Long! Em thật sự thích anh ấy rồi!"
Người nọ gằn từng chữ quát lên, dọa tôi sợ giật nảy người. Giọng nói này sao nghe quen thế! Chẳng lẽ là...
Người nọ nhào đến đè tôi nằm xuống, thở hổn hển. Từ hơi thở của anh ấy tỏa ra mùi rượu nồng nặc khiến tôi rất khó chịu. Tôi cựa quậy thoát khỏi sự kìm kẹp của anh ấy, giọng nói hơi bất mãn:
"Nhất Long! Anh làm cái gì đấy!"
Vừa nói tôi vừa lần mò tìm đến công tắc bật đèn lên. Bỗng bàn tay tôi truyền đến cảm giác bị ai đó nắm lấy, tôi hoảng sợ bước hụt một bước ngã nhào. Vài giây sau, tôi ngạc nhiên vì cơ thể mình vẫn chưa tiếp đất.
"Ầmmm" một tiếng kinh thiên động địa, ngoài trời đã nổi cơn mưa to gió lớn từ bao giờ. Một tia sét rạch ngang trời làm sáng bừng cả căn phòng, đủ để tôi nhìn kĩ hai bóng người trong phòng. Hai người họ đứng hai bên, kẹp tôi vào giữa.
Tô Uy Long vẫn giữ nguyên tư thế đỡ lấy tôi, đôi mắt hắn đỏ ngầu, ánh mắt đằng đằng sát khí, trông rất cuồng loạn, và khát máu. Mà người còn lại cũng với đôi mắt đỏ ngầu, nhưng trông chật vật hơn Tô Uy Long rất nhiều.
Bảy ngọn nến trên bàn đột nhiên sáng bừng mà chẳng cần ai thắp. Tôi càng nhìn rõ biểu cảm của Nhất Long hơn. Chẳng còn vẻ gì ấm áp dịu dàng như trong ấn tượng của tôi về anh ấy nữa.
Người này hoàn toàn không phải người tôi từng thích nữa, quá xa lạ.
"Em trai của tôi, đừng có chọc tôi nổi điên."
Tô Uy Long nhàn nhạt mở miệng nói, giọng nói lạnh lẽo không có chút độ ấm nào, tràn ngập hơi thở tang thương chết chóc. Nhất Long vẫn dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm hai chúng tôi, ngập ngừng mãi chưa tiến lên.
Căn phòng đột nhiên im lặng đến quỷ dị, một giọng nói lí nhí vang lên:
"Linh Linh, anh sai rồi, là anh uống say hồ đồ..."
Tôi quay mặt đi, chẳng nói gì, trong lòng đau nhói. Xin lỗi hay tha thứ lúc này cũng đều vô ích cả. Sau tất cả những chuyện đã xảy ra, tôi đã không còn thích anh ấy sâu đậm như trước nữa.
"Xưng hô cho đúng bối phận."
Giọng nói lạnh lẽo của Tô Uy Long lại vang lên. Rõ ràng là hai người họ có ngoại hình giống hệt nhau, nhưng trên người Tô Uy Long lại có một thứ khí chất hoàn toàn áp đảo Nhất Long. Đó là khí chất của kẻ bề trên, của kẻ vương giả.
Tôi liếc nhìn chiếc nhẫn màu đen huyền bí trên tay mình. Nếu như người phụ nữ áo đỏ đó là Quỷ hậu, Tô Uy Long lại là con trai của bà ta, vậy thì...
Vậy thì hắn chính là con trai của Quỷ vương, là người kế nghiệp vị trí Quỷ vương??? Còn tôi, tôi chính là người kế nghiệp vị trí Quỷ hậu? Cái suy nghĩ này khiến tôi rùng mình sợ hãi, không dám nghĩ tiếp nữa.
Nhất Long đứng đờ đẫn ở đó, biểu cảm trên mặt tràn ngập sự phẫn uất và không cam tâm. Thế nhưng một lúc sau anh ấy vẫn cúi gằm mặt lên tiếng:
"Xin lỗi, chị dâu."
Hai chữ "chị dâu" được thốt ra, cũng là đánh dấu hai chúng tôi đã kết thúc thật rồi.
Nhất Long nói rồi loạng choạng bước ra khỏi phòng, bóng lưng lủi thủi và cô đơn. Đi được vài bước, anh ấy chợt ngã quỵ xuống, miệng nôn ra một ngụm máu.
"Anh... anh làm sao thế..."
Tôi hoảng hồn chứng kiến Nhất Long ngã gục trên sàn, vừa định chạy đến đỡ anh ấy dậy thì cổ tay đã bị một bàn tay to lớn túm chặt.
"Tự làm tự chịu."
Tôi mở to mắt nhìn biểu cảm thờ ơ của Tô Uy Long, không thể tin nổi những gì mình vừa nghe thấy. Dù gì hai người họ cũng là anh em ruột thịt, tại sao lại đối xử với nhau như kẻ thù không đội trời chung vậy?
"Anh... quá tàn nhẫn!"
Tôi nhìn Tô Uy Long bằng một ánh mắt thất vọng, giật tay hắn ra, kiên quyết chạy đến đỡ Nhất Long dậy. Có lẽ động tĩnh quá lớn nên tất cả mọi người trong nhà cũng đã kéo đến đây.
"Có chuyện gì vậy? Nhất... Nhất Long!"
Mẹ Nhất Long lao đến như một cơn gió, hốc mắt ửng đỏ đau lòng đỡ lấy anh ấy.
"Làm sao lại ra nông nỗi này?? Người đâu! Mau gọi bác sĩ!"
[... ]
Đêm nay là một đêm không ngủ đối với nhà họ Tô.
Bác sĩ riêng của nhà họ Tô đến khám cho Nhất Long, ông ta nói anh ấy uống rượu quá nhiều, viêm loét dạ dày rất nặng. Cha mẹ anh ấy lo sốt vó, còn tôi thì chỉ im lặng đứng một góc, trong lòng ân hận vô cùng.
Đúng là thời gian gần đây tôi chẳng có liên lạc gì với anh ấy. Lâu lắm anh ấy mới gọi cho tôi một lần, thì tôi lại tắt máy không nghe. Ai mà ngờ được, anh ấy lại ngày ngày tìm rượu mua say thế này. Hai bác Tô nói đã nửa tháng nay Nhất Long không về nhà rồi.
Nghĩ đến hành động tuyệt tình của Tô Uy Long với chính em trai ruột của mình, tôi càng thấy ghét hắn hơn. Nhắc mới nhớ, từ lúc hai bác Tô xuất hiện, hắn đã biến mất từ bao giờ.
Mỗi sáng đến trường tôi đều được nhà họ Tô cho người đưa đón tận nơi. Quần áo tôi mặc luôn là hàng hiệu xa xỉ, ô tô đưa đi học cũng thuộc loại đắt đỏ nhất thế giới. Đám học sinh trong trường không khỏi bàn tán xôn xao.
Thế rồi một ngày, tôi bị một đám con gái đầu gấu chặn đánh trong nhà vệ sinh. Nhìn những khuôn mặt quá đỗi quen thuộc, trong lòng tôi phiền muộn. Mấy bà chị hổ báo này lại muốn gì nữa đây?
"Con ranh con này, thứ lẳng lơ này! Mồm thì nói mày với anh Nhất Long chỉ là bạn, vậy mà loáng cái đã quyến rũ anh ấy, leo lên làm thiếu phu nhân nhà họ Tô rồi!"
Tôi nghi hoặc không hiểu chị ta đang nói gì, tôi với Nhất Long đã kết thúc từ lâu rồi! Chẳng lẽ... bọn họ nhầm Tô Nhất Long với Tô Uy Long?
Bà chị hổ báo này dáng người cao to, khuôn mặt hung ác, theo sau chị ta là năm sáu đàn em cũng cao to hung ác như thế. Tôi nhận ra mình đang bất lợi.
Nhà họ Tô phái vệ sĩ đi theo bảo vệ tôi, nhưng tất nhiên họ đang ở xa chứ không thể kè kè đứng ở cửa nhà vệ sinh nữ được! Tôi không đến nỗi yếu ớt trói gà không chặt, nhưng bọn họ nguyên một đám người, tôi không đấu lại được!
"Chị hiểu lầm rồi, tôi không liên quan gì đến Tô Nhất Long."
Tôi chỉ có thể nói vậy, tay lén cầm điện thoại bấm gọi cho mấy người vệ sĩ."Bụp" một tiếng, cổ tay tôi truyền đến cảm giác đau đến nhe răng. Bà chị hổ báo kia túm lấy tay tôi, giật lấy cái điện thoại, ném vào góc tường.