Căn phòng này có một khung cửa sổ trông ra một khu vườn toàn hoa lá xanh tươi. Tia nắng khi nãy chiếu vào mặt tôi chính là qua khung cửa sổ này chiếu vào.
"AAA..."
Đôi chân của tôi cứ như không có xương, mềm nhũn vô lực, đi cũng còn không vững, được vài bước mà đã ngã quỵ xuống đất. Tôi kinh ngạc phát hiện một điều kỳ lạ, tại sao chân tay của tôi lại uể oải không có một chút sức sống gì hết vậy?
Cảm giác như đã rất lâu rồi cơ thể này chưa cử động.
Tôi chậm chạp di chuyển khỏi căn phòng. Căn phòng này nằm ở tầng hai của một căn nhà nào đó, kỳ quái là tôi đã đi khắp mọi ngóc ngách trong căn nhà này rồi mà vẫn chẳng thấy có một bóng người nào.
Tôi đi loanh quanh một hồi, lo lắng lên tiếng gọi:
"Có ai không?"
Căn nhà im ắng không có lấy một âm thanh dư thừa nào chứ đừng nói là có người trả lời tôi. Trong lúc tôi đang hoang mang đến loạn cả lên, thì bất ngờ có âm thanh loảng xoảng đổ vỡ.
Lúc này tôi đang ở tầng một, tiếng động phát ra từ tầng hai, hơn nữa còn từ chính căn phòng tôi vừa bước ra thì phải!
"Cô Linh Linh, cô đi đâu rồi??"
Sau tiếng đổ vỡ loảng xoảng là tiếng kêu thất thanh của một người phụ nữ. Tôi đứng ở tầng một, tròn xoe mắt ngạc nhiên khi thấy có một người phụ nữ mặc đồ y tá, gương mặt hốt hoảng thất thần chạy từ tầng hai xuống.
"Này cô, có thể cho tôi hỏi..."
Thấy có người đến, tôi vội lên tiếng hỏi tình hình, rốt cuộc đây là đâu, và tại sao tôi lại có mặt ở đây. Nhưng chưa kịp nói hết câu, cô y tá nọ đã đứng sững như trời trồng, vẻ mặt trông thấy tôi như nhìn thấy quỷ.
"Cô... cô... tỉnh lại rồi... tỉnh lại rồi..."
Cô y tá cứ luôn miệng lẩm bẩm mãi một câu như thế với biểu cảm rất ngạc nhiên, khiến tôi khó hiểu vô cùng. Chưa hết, cô ấy còn rút điện thoại gọi cho ai đó:
"Ông bà Diệp, cô Linh Linh con gái của hai người đã tỉnh lại rồi!"
Cô ấy mở loa ngoài, tôi nghe loáng thoáng đầu dây bên kia có tiếng hét lớn và tiếng khóc nức nở. Khoan đã, sao lại giống giọng của cha mẹ tôi vậy?
[... ]
Cô y tá đưa tôi trở về căn phòng ban nãy, giải thích ngắn gọn cho tôi đầu đuôi câu chuyện. Thì ra tôi đã nằm hôn mê cả một năm nay.
Khi gia đình tôi bị người nhà họ Tô thuê giang hồ bắt cóc, tôi đã bị bọn chúng tra tấn đánh đập rất dã man. Vốn dĩ bọn chúng chỉ đánh đập hù dọa cả nhà tôi một chút, nhưng không ai ngờ tới được, Tô Nhất Long lại đích thân ra tay với tôi.
Hắn hận tôi đến mức cho người tra tấn hành hạ tôi, khiến trên người tôi chi chít những vết thương. Tôi bị gãy mấy đoạn xương, não cũng bị tổn thương nặng nề. Cảm giác vật lộn giành lấy sự sống khi đó tôi vẫn còn nhớ rất rõ.
Cô y tá nói, khi đó tính mạng tôi cứu thì cứu được, nhưng để lại chứng liệt toàn thân. Tôi trở thành người thực vật nằm một chỗ từ lúc đó cho đến tận bây giờ mới tỉnh lại.
"Cha mẹ cô đang trên đường tới rồi, cô ở trong phòng đừng đi lung tung nhé, dọa chết tôi rồi."
Cô y tá dường như bị tôi dọa sợ thật, cứ luôn miệng nhắc đi nhắc lại. Dứt lời cô ấy lại bận bịu nào là dọn dẹp nhà, nào là kiểm tra một lượt cơ thể của tôi, rồi lại còn chuẩn bị nấu ăn.
Kỳ lạ quá, này là y tá kiêm giúp việc luôn sao?
"Khoan đi đã, rốt cuộc tại sao tôi lại ở đây vậy?"
Căn nhà này tuy rất đẹp, cảnh vật xung quanh cũng rất yên bình, nhưng nó lại là một nơi hoàn toàn xa lạ đối với tôi. Tôi chưa đặt chân đến nơi này bao giờ.
Cô y tá có vẻ sực nhớ ra tôi đã hôn mê một năm liền, đối với cuộc sống hiện tại khó mà thích ứng kịp.
"Tôi là y tá được cha mẹ cô thuê đến chăm sóc cho cô."
"Căn nhà này cha cô đặc biệt mua lại để cho cô dưỡng bệnh ở đây đó. Không gian ở đây rất thoáng đãng và yên bình, không ngột ngạt như ở trong bệnh viện."
Tôi ngờ ngợ hiểu ra, trong lòng áy náy và thương cha mẹ tôi vô cùng. Từ sau năm bảy tuổi đó, tôi luôn bị những rắc rối đeo bám, lúc nào cũng khiến họ phải lo lắng bất an.
Tôi vẫn còn nhớ khi đó gia đình tôi đã chẳng còn gì, làm sao cha tôi có thể mua được căn nhà sang trọng tiện nghi thế này?
Vừa đúng lúc bên ngoài có tiếng người nói, là cha mẹ tôi đang mừng rỡ chạy như bay vào trong nhà.
"Linh Linh... là con thật sao? Con tỉnh thật rồi sao? Trời ơi, tôi có đang nằm mơ không??"
Mẹ tôi kích động sờ mặt sờ đầu tôi, nước mắt rơi đầy mặt, còn cha tôi cũng đỏ ửng đôi mắt ôm chầm lấy tôi. Cha mẹ tôi kể, nhà họ Tô đã phá sản rồi.
Khi đó Tô Nhất Long cho người bắt cóc gia đình tôi, đánh đập hành hạ tôi đến suýt mất mạng. Vốn dĩ kế hoạch của hắn đã trót lọt, nhưng đã có người nặc danh báo cảnh sát, kịp thời cứu gia đình tôi.
Sống mũi tôi cay xè, còn ai vào đây nữa?
Long Vũ, không biết bây giờ anh ấy ra sao rồi? Nếu đã bị xóa bỏ ký ức, đày làm người phàm, có lẽ anh ấy đang sống ở một nơi nào đó, nhưng đã quên tôi rồi.
Thấy tôi thất thần, cha mẹ tôi lại lo lắng:
"Có phải con lo tên Tô Nhất Long đó? Là cha mẹ có lỗi với con, tên cầm thú đó đã trốn thoát rồi..."
"Nhưng con không phải lo gì cả, chỉ cần an tâm dưỡng bệnh thôi. Cha lúc nào cũng cho người bảo vệ con an toàn!"
"Còn cả việc học ở trường nữa, cha mẹ đã làm thủ tục bảo lưu cho con rồi. Chỉ cần con khỏe lại, bất cứ lúc nào muốn đi học lại cũng có thể. Hoặc không cần học nữa cũng được, cha mẹ dư sức nuôi được con cả đời!"
Cha tôi vỗ ngực lớn tiếng nói, tuy khẩu khí hơi khoa trương, nhưng nhìn ông không giống như đang nói đùa. Tôi ngập ngừng hỏi về điều mình bận tâm từ nãy đến giờ:
"Cha, không phải cha đã vay nợ hay cầm cố cái gì để chữa bệnh cho con đấy chứ? Cha, con cũng đã khỏe lại rồi, không cần thiết phải ở trong căn nhà đắt đỏ như thế này đâu..."
Tôi cuống cả lên, còn cha mẹ tôi thì cười cười xoa đầu tôi:
"Không cần lo lắng, một năm qua việc kinh doanh của nhà chúng ta rất thuận lợi."
Sau vụ việc nhà họ Tô bắt cóc tôi, Tô Nhất Long đã bỏ trốn, còn cha mẹ hắn vì không có đủ chứng cứ kết tội nên không ảnh hưởng gì. Vụ của tôi rất nổi, được dư luận quan tâm. Mọi người quyên góp ủng hộ tiền chữa bệnh cho tôi, không chỉ vậy, cha tôi còn quen được nhiều người làm ăn tốt. Dần dần việc kinh doanh đi lên, nhà tôi không còn cảnh túng thiếu nợ nần nữa.
Ngược lại, từ đó trở đi nhà họ Tô dần dần bị mất hết mối làm ăn, chẳng mấy chốc mà phá sản. Nhà của họ bị niêm phong, chẳng biết đã dọn đi đâu. Cha tôi kể, có lần ông bắt gặp một người ăn mặc rách rưới đi vào nhà hàng của ông xin cơm thừa. Người đó khi trông thấy cha tôi thì bộ dạng kinh hãi như thấy quỷ, ba chân bốn cẳng chạy mất. Nhìn kĩ thì thấy rất giống mẹ của Tô Nhất Long.
Ngoại trừ lần đó, không còn nghe được tin tức gì về người nhà họ Tô nữa. Tôi vừa thấy căm hận vừa thấy họ đáng thương. Trước đây Quỷ hậu trả ơn họ đã nuôi con trai bà ấy chín năm trời, nên mới ngầm giúp đỡ họ các mối làm ăn. Sống sung sướng đã quen, đùng một cái phá sản, bây giờ sống nghèo khổ quả là không dễ dàng gì.
Tôi ôm ấp hi vọng có thể tìm được Long Vũ, nhưng cũng sực nhớ ra, vẫn còn một Tô Nhất Long có diện mạo giống hệt anh ấy. Tôi cứ có linh cảm hắn sẽ quay lại tìm cơ hội trả thù tôi.
Đêm đó, tôi nằm trằn trọc mãi không ngủ được. Mẹ tôi vì quá vui mừng khi tôi tỉnh lại, nên cứ nằng nặc đòi ngủ cùng tôi. Tôi sợ mình cứ mở mắt thao láo sẽ khiến bà sợ, nên phải giả vờ ngủ.
Đợi khi mẹ tôi đã nhắm mắt ngủ thở đều đều, tôi khẽ lật chăn bước xuống giường, thơ thẩn bước ra chỗ cửa sổ. Ngôi nhà này được bao quanh bởi một mảnh vườn đủ loại hoa, ban đêm gió thổi nhè nhẹ mang theo mùi thơm của hoa bay vào phòng, rất dễ chịu.
Tôi chẳng biết tiếp theo mình nên làm gì đây.
Đầu óc tôi bây giờ chẳng còn mặn mà gì với chuyện đi học lại nữa. Tôi suy nghĩ miên man về lời Quỷ hậu nói với mình ở bệnh viện.
"Mạng này của ngươi là do con trai ta cứu. Đừng để nó hi sinh vô ích."
Long Vũ, bây giờ anh đang ở đâu?
Trước đây Tô Nhất Long có nói với tôi, anh trai song sinh của anh ta đã mất năm chín tuổi, khi đó gia đình anh ta đang sống ở nước ngoài. Trong đầu tôi bỗng nhiên lóe lên một ý nghĩ. Dù biết rằng nó rất mông lung, nhưng tôi vẫn không kìm lòng được hi vọng điều đó là sự thật.
Năm đó nhà họ Tô sống ở Nhật, tức là khi đó Long Vũ đã mất ở nước Nhật. Anh ấy từ dương thế trở về âm phủ tại đó, vậy thì cũng sẽ từ âm phủ bị đày làm người phàm tại đó chăng?
"Vụtttt" một cái, một thứ gì đó màu trắng bay lướt qua khung cửa sổ, ngay trước mắt tôi. Tôi giật thót nhưng không dám lên tiếng kêu to, sợ làm mẹ tôi thức giấc.
Trước đây tôi có khả năng nhìn thấy ma, nên những tình huống như ban nãy đã gặp không ít. Tôi thường làm lơ họ, làm như không thấy gì, thì họ cũng mặc kệ tôi.
Có lẽ bây giờ tôi vẫn còn khả năng nhìn thấy ma?
Nếu không muốn gặp phiền phức, tốt nhất là phải mặc kệ. Tôi tự nhủ với mình như thế, tay run run đóng cửa sổ lại, quay về giường ngủ.
Sáng ngày hôm sau.
"Con nói gì? Con muốn đi Nhật?"
Cha mẹ tôi sửng sốt trước thông tin tôi vừa thốt ra miệng. Tôi gãi gãi đầu, tự thấy mình cũng quá vội vàng hấp tấp, đành cố vắt óc nghĩ ra một lý do thật hợp tình hợp lý:
"Con muốn... qua đó học... ừm... phải, con muốn qua đó học!"
Cha mẹ tôi càng tròn xoe mắt khó hiểu hơn.
Tôi phải nói đến rã họng mới đủ để thuyết phục cha mẹ tôi cho tôi đi Nhật. Đại khái là tôi muốn đi học lại, nhưng muốn bắt đầu lại ở một môi trường mới, để tránh bị những chuyện quá khứ ảnh hưởng đến tâm lý...