Chương 18

Cô Dâu Bảy Tuổi: Làm Dâu Âm Phủ

Kiều Ngọc Liên 18-08-2023 11:26:56

Cha mẹ tôi vẫn luôn nghĩ Long Vũ thật sự là con trai lớn của nhà họ Tô, chứ không hề biết anh ấy chính là con trai của Quỷ vương. Để tránh rắc rối tốt hơn tôi vẫn nên tìm cơ hội khác để nói, nếu không họ sẽ lên cơn đau tim mất. Vì nói dối nên tôi nói rất loanh quanh lúng túng, nhưng thật may cha mẹ tôi không phát hiện ra. Họ thật sự rất lo lắng cho tôi, lo tôi bị di chứng gì đó sau quãng thời gian sống thực vật, nên luôn đáp ứng mọi mong muốn của tôi. "Cha mẹ đồng ý, nhưng tất nhiên không thể để con đi một mình." Tôi vui mừng khôn xiết, chuyện bóng trắng đêm qua lướt qua cửa sổ đã sớm quên mất. Mấy ngày sau. Cả nhà tôi lên đường sang Nhật. Tôi đăng ký vào học tại một trường cấp ba. Tâm trí tôi lúc này vốn chẳng đặt ở chuyện học hành nữa, tôi chọn ngôi trường này chỉ vì nó ở gần nhà cũ của nhà họ Tô khi ở Nhật. Khi đó họ sống ở một khu chung cư rất bình thường, mà bây giờ khu này đã rất sầm uất nên tìm lại khu chung cư đó quả là khó. Tôi lén giấu cha mẹ tôi đi nghe ngóng, cũng chẳng thu được gì. Mấy ngày liền, tôi cứ rảnh rỗi lúc nào là lại đi loanh quanh tìm kiếm nghe ngóng lúc đó, đến nỗi một vài ông bà cụ sống ở khu này quen mặt tôi luôn: "Cô gái, cháu tìm người ở đây sao?" Tôi đọc tên của từng người nhà họ Tô ra hỏi, nhưng chẳng ai biết. Tôi hết cách đành hỏi: "Có phải mười một năm trước ở khu này có một đứa bé trai chín tuổi... mất không ạ?" Tôi vừa dứt lời, mọi người đang vây quanh tôi bỗng nhiên im bặt. Ai nấy đều tỏ thái độ lảng tránh một cách kỳ quái. "Không phải, cháu đi nơi khác tìm đi." Họ lảng đi nhanh đến nỗi chỉ mấy giây sau đã chỉ còn một mình tôi đứng ngơ ngác tại chỗ. Chuyện này quá kỳ lạ. Tôi ôm một bụng hoài nghi trở về. Vì quá mải suy nghĩ mà tôi không để ý đường đi, suýt nữa bị xe tông phải. Người lái xe cằn nhằn mấy câu rồi cũng phóng đi, không rảnh để ý đến tôi. Tôi đứng dậy, bất ngờ thấy một bà cụ chừng sáu bảy mươi tuổi đang đỡ mình dậy. Hình như bà ấy bước ra từ cửa hàng tiện lợi bên đường. "Đi đường cẩn thận cháu à." Tôi vội nói cảm ơn, bà cụ gật gật đầu quay lại vào trong cửa hàng tiện lợi. Khuôn mặt bà ấy rất phúc hậu, nên tôi thấy hảo cảm mà nhìn theo. Bà cụ vừa đi vừa lên tiếng thở dài: "Không có đứa trẻ nào phải chết ở đoạn đường này nữa, thì thật tốt." "Bà... bà ơi... bà mới nói gì cơ ạ?" Tôi nhìn theo bà cụ từ nãy đến giờ không dời mắt nên từng câu từng chữ bà ấy nói ra đều nghe rõ mồn một. Như lời bà ấy thì đoạn đường này từng có đứa trẻ nào chết sao? Mặc dù biết mình hành động hơi quá khích nhưng tôi vẫn cố gắng chèo kéo bà cụ lại để hỏi cho rõ. Tôi thật sự không chờ nổi nữa, tôi mong ngóng tin tức của Long Vũ đến sắp phát điên rồi. Ấy thế mà bà cụ lại chẳng có vẻ gì là phiền phức với tôi, ngược lại còn thong thả dắt tôi vào cửa hàng tiện lợi của bà ấy ngồi đàng hoàng. Bà ấy cẩn thận quan sát tôi, rót cho tôi một chén trà. "Trông cháu mệt mỏi bơ phờ quá. Uống trà ngồi nghỉ chút đi." Chén trà nóng hôi hổi, hình như vừa mới pha. Tôi vốn không thích uống trà cho lắm, nhưng không hiểu sao nhìn thấy chén trà này lại có cảm giác muốn uống. "Ta có ý gì đâu, chỉ là nhắc nhở cháu đi đường cẩn thận. Đoạn đường này là một khúc cua, không ít đứa trẻ gặp tai nạn ở đây rồi. Thật đáng tiếc." Trên người bà cụ tỏa ra một thứ khí chất rất kỳ lạ, giống như một người đã nhìn thấu hết tất cả mọi thứ trên đời, một người không liên quan đến thế giới này, chỉ bình thản đứng ngoài xem thôi. Hi vọng trong lòng tôi lại dâng trào, tôi không nhịn được lên tiếng tiếng hỏi: "Bà ơi... có phải từng có một đứa trẻ chín tuổi... chết ở đoạn đường này không?" Tôi cứ lo bà ấy sẽ giống những người kia, lảng tránh không trả lời, nhưng không, bà ấy rất nhanh gật đầu một cái: "Đúng vậy." Tôi như có một dòng điện chạy qua người, gấp gáp hỏi, hốc mắt ướt nước từ bao giờ mà chẳng hay biết: "Có phải đứa trẻ đó còn có em song sinh không ạ?" Bà cụ lại tiếp tục gật đầu. Không như những người khác nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quái. bà ấy còn tận tình chỉ cho tôi một ngôi chùa ở gần đây. Năm đó nhà họ Tô đã làm lễ siêu thoát và gửi tro cốt của Long Vũ ở ngôi chùa đó. Tôi kích động nói cảm ơn bà cụ rồi hăm hở tìm đường đi đến ngôi chùa. Ra khỏi cửa hàng tiện lợi, tôi mới đi được một đoạn ngắn thì đã có một bàn tay ai đó từ đằng sau vỗ vào vai tôi. "Diệp Lộ Linh! Con đi lung tung đâu đấy?" Tôi ngoảnh lại nhìn, thấy cha mẹ tôi với khuôn mặt rất tức giận. Mấy ngày nay họ bận sắp xếp công việc kinh doanh trong nước cho ổn định, nên không rảnh để ý đến tôi. Nhưng sao lại bị phát hiện đúng vào lúc này chứ? Tôi bị bắt trở về nhà, trong lòng không cam tâm chút nào. "Cha, mẹ, con đâu phải đứa trẻ lên ba, làm sao đi lạc được chứ?" "Chúng ta không nói con đi lạc, cái chúng ta lo là con còn di chứng sau thời gian sống thực vật. Cơ thể con vẫn còn phản ứng chưa linh hoạt, ngộ nhỡ gặp tai nạn xe cộ thì sao đây?" Tôi nghẹn lời nhớ lại lúc mình suýt bị xe tông, đúng là cha mẹ tôi lo lắng không thừa. Nhưng tôi sẽ không ngồi yên ở nhà đâu. Tôi nhất định sẽ tìm được Long Vũ. Cho dù có phải đi vòng quanh Trái Đất này để tìm, tôi cũng nhất quyết không bỏ cuộc. Mấy ngày sau. Cha mẹ tôi chỉ rảnh rỗi được một hai ngày rồi lại đâu vào đấy. Chuỗi nhà hàng của họ có rất nhiều việc cần giải quyết, họ bận đến tối mắt tối mũi, không quản tôi chặt được nữa. Tôi lần mò trên bản đồ, cộng với hôm trước được bà cụ tốt bụng chỉ đường, tìm đến ngôi chùa đó. Ngôi chùa nằm ở một khu vắng vẻ thanh tịnh, cách biệt hẳn với đường phố nhộn nhịp. Tuy nó không lớn lắm, nhưng bước vào chùa cảm giác như bước vào chốn bồng lai tiên cảnh không vướng bụi trần. Rất thoải mái dễ chịu. Tôi chầm chậm bước đi, mắt tròn xoe nhìn cảnh vật đẹp như tranh vẽ. Tôi rất thích hoa anh đào, mà ở đây trồng rất nhiều, nên tôi cứ ngắm mãi nhìn mãi không dời mắt. Bỗng có âm thanh gì đó như tiếng người dùng chổi quét sân, lọt vào tai tôi. Tôi dáo dác nhìn xung quanh, phát hiện ở một góc nhỏ không mấy ai chú ý, có một người đàn ông đang quét sân chùa. Dáng người anh ấy cao gầy, trên người tỏa ra một khí chất thanh tịnh an nhiên. Anh ấy đang cúi đầu, nên tôi không nhìn thấy rõ chính diện khuôn mặt. Nhưng nhìn qua góc nghiêng, xương quai hàm thon gọn thanh mảnh, tôi thoáng chốc giật mình. Tại sao... lại giống đến như thế? Tôi ngỡ như mình đang nằm mơ! Người đàn ông kia sao mà giống Long Vũ đến thế! Dù chỉ là nhìn từ góc nghiêng, không thấy chính diện khuôn mặt, nhưng khuôn mặt đẹp đến yêu nghiệt như của Long Vũ không dễ gì mà tìm thấy người giống hệt đâu. Tôi ôm tâm trạng thấp thỏm, tim đập thình thịch như đánh trống, từ từ tiến từng bước về phía người đàn ông đó. Anh ấy vẫn đang cúi mặt quét sân, thái độ an nhiên bình thản đến kỳ lạ, dường như mọi động tĩnh xung quanh không hề lọt được vào tâm trí của anh ấy. Tôi thoáng chút thất vọng, Long Vũ là người rất cao ngạo lạnh lùng, người này sao có thể là anh ấy đây? Nhưng đôi chân tôi vẫn không tự chủ được, vẫn tiến về phía người đàn ông đó càng lúc càng gần. Bất ngờ, anh ấy ngẩng mặt lên. "AAA... Long... Long Vũ..." Tôi hóa đá tại chỗ, khuôn mặt này! Chính là Long Vũ mà! Người mà tôi nợ rất nhiều, người mà tôi mỏi mắt tìm kiếm bao lâu nay! Tôi sau vài giây chết sững thì cũng bừng tỉnh lại, kích động nắm lấy tay anh ấy, miệng líu ríu nói không ngừng: "Long Vũ! Là anh thật sao?" "Em tìm anh bao lâu nay rồi!" "Em thật sự rất nhớ anh, mau theo em về nhà nhé..." Tôi nói liền một tràng đến ríu cả lưỡi, nhưng Long Vũ vẫn chẳng có phản ứng gì. Thậm chí còn nhìn tôi bằng một ánh mắt ngạc nhiên như hai người xa lạ: "Cô là ai?" "Em là Linh Linh, là Diệp Lộ Linh đây mà! Không phải anh nói em chính là cô dâu của..." Nói đến đây tôi ngừng bặt. Long Vũ đã bị đày làm người phàm rồi. Vẫn là anh ấy, nhưng đã không còn ký ức trước đây, không còn nhớ tôi là ai nữa. Tôi ngại ngùng buông tay anh ấy ra, cúi đầu lí nhí nói: "Thật xin lỗi anh, là em thất lễ rồi." Long Vũ khẽ nở nụ cười, nhẹ nhàng nói: "Không sao." Dứt lời, anh ấy lại tiếp: "Chúng ta trước đây từng biết nhau sao?" Tôi không ngờ anh ấy lại phản ứng như vậy, hốc mắt ửng đỏ gật đầu thật mạnh: "Đúng! Chúng ta từng biết nhau! Chúng ta còn kết hôn với nhau từ một năm trước rồi!" Long Vũ vẫn giữ nguyên thái độ lịch sự nhưng đôi mày đã khẽ nhíu lại: "Thật sao? Năm nay cô bao nhiêu tuổi?" Tôi ngớ người không hiểu sao anh ấy lại hỏi vậy, nhưng vẫn nói thật: "Năm nay em mười tám tuổi." Tôi vừa dứt lời, biểu cảm trên mặt Long Vũ càng trở nên nghiêm túc hơn: "Năm nay cô mười tám tuổi, một năm trước cô mười bảy tuổi, còn chưa đủ tuổi kết hôn. Làm sao chúng ta có thể kết hôn từ một năm trước được?" "Nhưng..." "Bần tăng đã không còn lưu luyến hồng trần, xin thí chủ tự trọng." Long Vũ mặt lạnh tanh nói, dứt khoát bỏ đi. Còn tôi như bị sét đánh ngang tai, những lời anh ấy vừa nói ra như một quả bom dội thẳng vào đầu tôi. Bần tăng, thí chủ? Cái gì vậy? Long Vũ anh ấy muốn xuất gia sao? Tôi chạy đuổi theo, kích động như một kẻ điên: "Long Vũ! Anh đứng lại! Anh mới nói cái gì? Không thể nào!" Nhất định là anh ấy không tin tôi mới mười bảy tuổi đã kết hôn, nghĩ tôi là lừa đảo, nên mới xua đuổi như vậy! "Long Vũ, anh đừng đi mà! Những lời em nói hoàn toàn là sự thật! Năm mười bảy tuổi em thật sự đã kết hôn với anh! Mẹ của anh là Quỷ hậu, bà ấy đã ép em cưới anh lúc đó, em nói thật mà!" Tuôn ra một tràng những lời này, tôi mới nhận ra có gì đó không đúng. Thôi xong rồi! Hiện giờ Long Vũ đâu còn ký ức năm xưa, làm sao tin được trên đời này có Quỷ vương Quỷ hậu gì chứ! Anh ấy không coi tôi là bệnh nhân tâm thần mới lạ!