Anh ấy đã muốn buông rồi, một mình tôi cố gắng thì có ích gì?
Tôi nhìn mình trong gương, một khuôn mặt phờ phạc hốc hác như quỷ, chẳng có một chút sức sống nào. Thứ duy nhất tỏa ra ánh sáng cứu vớt diện mạo dọa người của tôi lúc này, chính là chiếc nhẫn màu đen huyền bí của Tô Uy Long.
Tôi thử cố gắng dứt nó ra một lần nữa, nhưng nó đã dính khít lấy ngón tay tôi từ lâu! Tôi bặm môi dùng hết sức giật nó ra, tay đã ửng đỏ sắp bật máu mà chiếc nhẫn vẫn không xi nhê gì cả!
Tôi mệt mỏi nằm vật lên giường, mơ mơ màng màng khép mắt lại.
Ngoài trời đã yên ắng từ khi Tô Uy Long đi, bỗng nhiên lại nổi bão cuồn cuộn trở lại. Tôi mở bừng mắt tỉnh dậy, lẽ nào hắn còn chưa đi?
Tôi vùng dậy xoa xoa hai tay đang nổi da gà của mình, đi về phía cửa sổ định bụng đóng lại. Một bóng đen ngồi trên bệ cửa sổ, bộ dạng lười biếng cười cười nhìn tôi, dọa tôi suýt chút nữa mất thăng bằng ngã ra ngoài.
"Sao lại là anh nữa? Rốt cuộc anh muốn gì?"
Tôi nóng bừng mặt giãy giụa khỏi cái ôm của Tô Uy Long, còn hắn vẫn trơ mặt cười.
"Cô dâu nhỏ quá ương bướng rồi. Tôi mới cứu em đấy."
Tôi thở hắt một hơi, nghiến răng nói:
"Là anh dọa tôi sợ, anh cứu tôi thì cũng coi như hòa rồi."
"Ồ?"
Tô Uy Long bèn buông tôi ra, nheo mắt nhìn ngón áp út đã ửng đỏ sắp bật máu của tôi:
"Chán ghét nó đến vậy sao?"
Tôi mím môi không nói gì, tôi không chán ghét chiếc nhẫn này, còn rất thích nó là đằng khác. Tôi chỉ không muốn chịu sự trói buộc của Tô Uy Long, mặc kệ hắn có thân phận ghê gớm gì.
"Muốn tháo nó ra cũng được."
Tôi căng thẳng, hắn sao có thể đồng ý dễ dàng như vậy? Chắc chắn phải có điều kiện gì đó. Quả nhiên vài giây sau, hắn lên tiếng, đôi mày kiếm kiêu ngạo nhếch lên.
"Chặt ngón tay này đi là xong."
"AAA..."
Tôi sợ mặt cắt không còn một giọt máu, đùa kiểu gì vậy?
"Thấy chưa, rõ ràng em không nỡ, rõ ràng em thích tôi."
"..."
Tôi không còn hơi sức đâu mà đôi co với tên điên này, chỉ có thể nghiến răng lặp lại mãi một câu:
"Tôi nhất định không cưới anh! Tôi thà chết còn hơn!"
Nét cười trên mặt Tô Uy Long càng sâu hơn, hắn dài giọng nói:
"Ồ, nói vậy là nếu em chết thì em sẽ đồng ý làm cô dâu của tôi ư?"
"..."
Tôi tức giận mặt đỏ tía tai, tên này hình như có bệnh, tư duy nghe hiểu của hắn không giống người bình thường.
"Sẽ như em muốn."
Tô Uy Long nói rồi túm tôi lên nhanh gọn như túm một con nhái, nhảy qua cửa sổ nhảy xuống đất. Tôi chỉ kịp hét lên một tiếng khiếp đảm, mấy giây sau cảm giác đau đớn buốt óc khi cơ thể tiếp xúc với mặt đất truyền đến...
Cơ thể tôi như nát gãy thành từng khúc, tôi đau đớn nằm đó, cảm thấy mọi thứ xung quanh đều mơ hồ, mờ mờ ảo ảo. Thân thể như không thuộc về tôi, không chịu sự điều khiển của tôi nữa.
Một thứ chất lỏng tanh tanh chảy đầm đìa khắp mặt tôi, phủ kín mắt tôi, khiến tôi chỉ thấy xung quanh một mảng tối đen. Cảm giác tuyệt vọng dâng trào trong lòng tôi.
Tô Uy Long... sao hắn có thể tàn nhẫn đến vậy! Chỉ vì tôi không chịu cưới hắn, hắn liền giết tôi chết! Tôi còn bao nhiêu ước mơ dự định chưa hoàn thành, còn có cha mẹ tôi luôn hi sinh lo lắng cho tôi nữa! Tôi còn chưa làm gì để báo hiếu cho họ cả!
Bên tai tôi có một giọng nói khàn khàn ma mị vang lên:
"Cũng biết hối hận rồi đấy hửm? Thôi nào, đừng khóc nhè ăn vạ nữa, tôi có giết em đâu nào."
"Em là cô dâu của tôi cơ mà, tôi sẽ không giết em. Nhưng những người khác thì... có lẽ tôi không chắc đâu..."
Nghe những lời này mà tôi cảm giác như trời đất sụp đổ. Tô Uy Long, hắn còn muốn ra tay với những người khác? Cha mẹ tôi? Nhất Long?
"Khôngggg!"
Tôi hét lên một tiếng thê thảm, giật mình mở bừng mắt ra. Chẳng thấy bóng dáng Tô Uy Long đâu, mà chỗ tôi đang nằm cũng không phải mặt đất, vẫn là chiếc giường êm ái tôi đặt lưng nằm ngủ.
Ơ... cơ thể tôi vẫn lành lặn, ngay cả một vết trầy xước cũng chẳng có, chứ đừng nói đến cơ thể gãy nát thành mấy khúc! Tôi không tin nổi tự cấu mình mấy cái, đau đến nhe răng chảy nước mắt.
Xem ra chuyện khi nãy chỉ là một giấc mơ! Tôi vẫn chưa chết, tôi vẫn còn sống rất khỏe mạnh! Cảm thấy mọi chuyện vẫn quá hư ảo, không dám tin đây là sự thật, tôi vội vã chạy xuống nhà tìm cha mẹ tôi.
Cha tôi đang ngồi ở phòng khách đọc báo uống trà, còn mẹ tôi đang ở trong bếp nấu nướng cái gì đó.
"Linh Linh dậy rồi hả con, chuẩn bị ăn sáng thôi."
"Cha đã xin nghỉ học cho con rồi, cứ an tâm ở nhà tĩnh dưỡng nghỉ ngơi."
Khung cảnh ấm áp quen thuộc khiến tôi mừng phát khóc, tôi nhào qua ôm cha mẹ mỗi người một cái.
"Con ổn chứ? Không lẽ..."
Cha tôi sờ sờ trán tôi, sắc mặt lo lắng, miệng lẩm bẩm "Không lẽ tâm lý bị ảnh hưởng sao". Tôi phải giải thích hết hơi cha mẹ tôi mới tạm tin là tôi bình thường.
Tôi nghỉ học một ngày thì tinh thần đã phấn chấn hơn. Những ngày sau đó tôi vẫn đến trường đi học, mọi thứ sinh hoạt vẫn bình thường như bao ngày. Nhà họ Tô cũng chẳng liên lạc với nhà tôi nữa, kể cả Nhất Long cũng không còn nhắn tin quan tâm hỏi han gì tôi. Anh ấy đã như vậy, tôi cũng biết điều không gọi điện nhắn tin gì cho anh ấy cả.
Xem như không có duyên.
Giấc mơ đáng sợ đó khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Có lẽ Tô Uy Long đang muốn cảnh cáo tôi, rằng nếu tôi an phận theo hắn thì cả nhà tôi sẽ được bình yên. Còn nếu tôi vẫn cố chấp không theo, thì cả nhà tôi... kết cục sẽ giống như giấc mơ đó.
Mấy ngày sau đó Tô Uy Long cũng không quay lại tìm tôi. Tôi vừa mừng vừa lo, có khi nào hắn quên mất tôi rồi không? Mừng vì cuộc sống của tôi sẽ không bị hắn bám lấy quấy nhiễu nữa, còn lo vì tình cảm của tôi bắt đầu xao động.
Rõ ràng biết hắn là kẻ không dễ bị người ta bắt nạt, nhưng sao tôi lại thấy lo lắng cho an nguy của hắn thế này?
Một thời gian sau.
Nhà hàng của cha mẹ tôi đợt này không còn đông khách như trước. Cha mẹ tôi sứt đầu mẻ trán vì chuyện này, cả hai người trông tiều tụy như già đi cả chục tuổi.
Mọi chuyện càng tồi tệ hơn khi có một đêm cha tôi không về nhà!
Hai mẹ con tôi lo lắng chờ đợi, thấp tha thấp thỏm cả đêm. Đến gần sáng hôm sau thì mẹ tôi nhận được tin nhắn nặc danh, đại khái là yêu cầu mang tiền đến chuộc người. Kẻ đó gửi cho mẹ tôi ảnh chụp cha tôi nằm lả ra đất, cả người rũ rượi bê bết máu. Tuổi cha tôi đã lớn, ông còn có bệnh khớp, bị người ta đánh cho thê thảm không lết dậy nổi.
Thì ra cha tôi vì cố gắng bù lỗ, duy trì việc kinh doanh nhà hàng mà phải đi vay nặng lãi của bọn xã hội đen! Ông âm thầm làm việc đó một mình, không cho mẹ con tôi biết. Không trả được tiền thì bọn chúng liền bắt ông đánh đập tàn nhẫn.
Hai mẹ con tôi xụi lơ ngã ngồi trên sàn nhà. Số tiền nợ quá lớn, có bán hết cả cái nhà này đi cũng không đủ trả! Cùng đường, chúng tôi nghĩ đến nhà họ Tô.
Tôi đã có ý định buông xuôi, chấp nhận lấy Tô Uy Long để nối lại giao tình với nhà họ Tô. Nhưng tôi còn chưa kịp nói gì với họ, ngày hôm sau trước cửa nhà tôi bỗng xuất hiện một cái bao tải. Bên ngoài cái bao tải có những vết máu rỉ ra.
Khi nhìn thấy cái bao tải đó, tôi đã theo phản xạ hét toáng lên sợ hãi. Nhưng lý trí đã nhắc nhở tôi rằng, tôi cần phải mở cái bao tải này ra.
Hai mẹ con tôi cùng nhau khiêng cái bao tải vào nhà, mẹ tôi khuôn mặt thẫn thờ, hai mắt ngấn lệ nhưng tuyệt nhiên không kêu than một câu. Có lẽ bà đang cố tỏ ra bình tĩnh, để tôi không phát hoảng theo bà. Tim tôi cũng đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài, không thể nào, làm ơn trong cái bao tải này đừng là...
Tay tôi run run mở cái bao tải ra, đập vào mắt tôi là thân thể một người, toàn thân bê bết máu, cuộn tròn bất tỉnh nhân sự, khuôn mặt bầm dập chi chít vết thương đáng sợ.
"Cha!!!"
"Ông nó!!!"
Hai mẹ con tôi kinh hãi đến nỗi chân không đứng vững, chúng tôi vội vã đưa cha tôi vào nhà. Nước mắt tôi ướt lem nhem cả mặt, tay run rẩy kiểm tra hơi thở của cha tôi.
Trời ơi! Cha tôi còn sống!
Tôi phải kiểm tra đến mấy lần, xác định cha tôi thật sự vẫn còn thở thì mừng đến bật khóc. Mẹ tôi vội vã sơ cứu các vết thương, còn tôi thì dùng tốc độ nhanh nhất có thể gọi cấp cứu.
Cha tôi vốn mắc bệnh xương khớp, bị đánh một trận thập tử nhất sinh chẳng khác nào mất nửa cái mạng. Ông nằm hôn mê hai ngày mới tỉnh, vậy mà vừa tỉnh đã nằng nặc đòi đi gặp nhà họ Tô.
Thì ra nhà họ Tô đã trả món nợ của cha tôi cho bọn xã hội đen, thế nên cha tôi mới được bọn chúng thả ra. Tôi mím môi, ánh mắt đờ đẫn nhưng thái độ rất cương quyết:
"Cha, mẹ, con đồng ý cưới Tô Uy Long."
Cha mẹ tôi vẫn do dự mãi không thôi, họ lo lắng tôi phải chịu thiệt thòi. So với việc phải lấy một người đã chết, thà ở vậy không lấy chồng còn hơn, sẽ không phải ngày ngày sống trong lo sợ.
Tôi thì lại không nghĩ như thế. Tiếp xúc với Tô Uy Long, tôi nhận ra hắn không hề có ý định làm hại tôi. Chỉ có một vấn đề nhỏ, là nếu tôi về làm dâu nhà họ Tô, sẽ thường xuyên phải chạm mặt Nhất Long. Nhưng có thể làm gì được đây?
Chỉ khi nào tôi sống trong thân phận cô dâu của Tô Uy Long thì gia đình tôi mới được yên ổn. Vậy thì cứ thế mà sống thôi. Cưới ai cũng vậy thôi, tôi đã không còn muốn thích thêm một ai nữa.
[... ]
Nửa tháng sau.
Hai bác Tô đem theo rất nhiều quà cáp lễ vật, xếp chật cả nhà tôi. Tôi mặc trên người bộ đồ đỏ hôm trước, trên tay cầm bức di ảnh của Tô Uy Long, rơi nước mắt tạm biệt cha mẹ tôi. Nhà họ Tô đã chuẩn bị một chiếc xe sang trọng, có điều rõ ràng là xe hoa, nhưng trông cứ lành lạnh rợn người.