Chương 19

Cô Dâu Bảy Tuổi: Làm Dâu Âm Phủ

Kiều Ngọc Liên 18-08-2023 11:27:12

Quả nhiên, Long Vũ đứng khựng lại, sau đó ngoái lại nhìn tôi bằng một ánh mắt quan tâm và lo lắng. Anh ấy bước về phía tôi, dùng một thái độ rất dịu dàng và lịch sự nói chuyện với tôi: "Thí chủ từ đâu đến đây? Để bần tăng đưa thí chủ về!" Tôi nghiến răng ken két, bất lực không biết phải làm sao. Tại sao hễ mở miệng là thí chủ này thí chủ nọ, rốt cuộc sau khi chuyển kiếp làm người đã có chuyện gì xảy ra với anh ấy vậy? "Không! Em không phải bệnh nhân tâm thần đâu! Long Vũ, anh có thể nghe em kể rõ ràng quá khứ của chúng ta được không?" Tôi gần như phát điên khi anh ấy cứ nằng nặc gọi tôi là "thí chủ" và tự xưng là "bần tăng". Trong lúc hai chúng tôi còn đang tranh cãi, bất ngờ có âm thanh ai đó gọi tôi. "Nữ thí chủ, xin bình tĩnh lại!" Tôi nhìn về phía người gọi, là một ông cụ, nhìn cách ăn mặc hình như là sư trụ trì của ngôi chùa này. Trong ông ấy rất phúc hậu, trên người như tỏa ra tiên khí, cực hảo cảm. Long Vũ vội cúi chào ông ấy. Ông ấy cũng nhìn lại Long Vũ, nhưng lại thở dài một cách khó hiểu. Ông ấy gọi tôi qua nói chuyện. "Nữ thí chủ là người quen của cậu ấy sao? Trước thí chủ đã có rất nhiều nữ thí chủ khác đến, tự nhận là vợ của cậu ấy, nhưng có vẻ không có ai nói thật." "Thưa thầy, con thật sự là vợ của anh ấy! Con thề những lời con nói hoàn toàn là sự thật! Con xin lấy tính mạng mình ra để đảm bảo..." "Nữ thí chủ xin đừng kích động, bần tăng tin lời thí chủ mà." Sư trụ trì nói bằng giọng điệu ôn tồn và bình tĩnh khiến tôi thoáng ngạc nhiên. Ông ấy tin tôi sao? Không phải chính miệng ông ấy nói có rất nhiều cô gái nói dối tự nhận là vợ của Long Vũ sao, đáng lý ra ông ấy cũng phải nghi ngờ tôi chứ? Sư trụ trì tiếp lời, cắt đứt mớ suy nghĩ ngổn ngang của tôi: "Bần tăng sống trên đời hơn bảy mươi năm rồi, chút bản lĩnh nhìn người vẫn có." Nghe đến đây, tôi cảm động đến cay xè sống mũi. Tôi cúi đầu cảm ơn sư trụ trì, thành khẩn nói: "Nếu thầy đã tin con, vậy thì xin thầy có thể khuyên bảo anh ấy giúp con mấy câu được không?" "Con đã trải qua rất nhiều gian nan thử thách mới tìm lại được anh ấy, không lẽ tìm thấy rồi lại phải trơ mắt nhìn anh ấy xuống tóc đi tu sao?" Sư trụ trì bình thản nhìn Long Vũ đang đứng đằng xa hóng hớt câu chuyện bên này: "Hãy để mọi thứ thuận theo tự nhiên. Cậu ấy vẫn chưa dứt hồng trần, căn bản là không thể quy y cửa Phật được." Tôi nghe những lời này mà khó hiểu vô cùng. Trông anh ấy rõ ràng là chẳng còn tha thiết gì với phàm tục nữa mà. Vốn định xin sư trụ trì rủ lòng thương khuyên nhủ vài câu, nhưng sao lại vô vọng thế này... Mong là bản lĩnh nhìn người của sư trụ trì đúng như lời ông ấy nói. Nếu Long Vũ vẫn chưa dứt hẳn hồng trần, tôi phải làm gì đó để đưa anh ấy về bên mình thôi! "Thầy ơi, con xin thầy đồng ý với con một thỉnh cầu! Xin thầy hãy ngăn cản đừng cho anh ấy xuống tóc được không?" Chỉ cần giữ không cho Long Vũ cạo đầu đi tu, tôi sẽ tìm mọi cách để lay động anh ấy! Cho dù có phải vứt hết liêm sỉ. Sư trụ trì bình thản nói: "Cậu ấy đã có ý định xuống tóc từ một năm nay rồi." "Hả?" Một năm trước chính là thời điểm anh ấy bị đày làm người phàm. Rốt cuộc có biến cố gì xảy ra mà anh ấy vừa bị đày đã có ý định xuống tóc đi tu chứ? "Một năm trước, bần tăng vô tình cứu được cậu ấy trên núi." "Cậu ấy nằm ngất xỉu ven đường, trên người không có vết thương nào, nhưng sắc mặt tái nhợt, chân tay lạnh toát, khiến lúc đầu bần tăng còn tưởng cậu ấy đã chết." "Khi tỉnh lại cậu ấy không nhớ mình là ai, không biết mình đến từ đâu, không nhớ trước đây mình đã quen biết những ai." Khi nghe đến đây nước mắt tôi đã ướt nhòe. Long Vũ, đều là tại em, hại anh ra nông nỗi này. "Có điều kỳ lạ là, cậu ấy cái gì cũng không nhớ, nhưng lại nhớ mình đã từng cưới vợ." "Cậu ấy cứ sống vô dục vô cầu như vậy suốt một năm nay. Ngoại trừ việc cố gắng nhớ ra người vợ kia là ai, cậu ấy chẳng có mong muốn nào khác." "Có rất nhiều nữ thí chủ yêu thích cậu ấy, tự nhận mình là vợ của cậu ấy. Nhưng bọn họ đều bị cậu ấy từ chối. Dần dần những người như thế đến tìm cậu ấy ngày càng nhiều, vì không muốn bị làm phiền, cậu ấy đã có ý định xuống tóc đi tu." Sư trụ trì thấy tôi càng nghe càng mất bình tĩnh, thì nhìn tôi đầy sâu xa rồi nói tiếp: "Đoạn ký ức về người vợ kia đối với cậu ấy hình như có biến cố lớn gì đó. Vì mỗi lần cố gắng nhớ lại cậu ấy đều ôm chặt đầu, rất đau đớn." Tôi không nghe nổi nữa, đứng phắt dậy: "Đủ rồi, thầy đừng kể nữa." "Tôi nhất định sẽ dùng cả cuộc đời còn lại để bù đắp cho anh ấy!" Tôi nói câu này không biết là nói cho sư trụ trì nghe, hay là đang tự hứa với chính bản thân mình nữa. "Thầy ơi, tên hiện tại của anh ấy là gì vậy?" Anh ấy không nhớ mình là ai, có lẽ tốt hơn tôi nên bắt đầu bằng tên gọi hiện tại của anh ấy, sau đó từ từ làm quen, từ từ tiếp cận, từ từ lay động anh ấy. "Lúc đầu bần tăng cũng đặt tên cho cậu ấy, nhưng cậu ấy đã từ chối. Cậu ấy nói sẽ chờ đến lúc người vợ kia xuất hiện, cô ấy muốn cậu ấy tên là gì thì cậu ấy sẽ nhận cái tên đó." "Ai ngờ được đến lúc thí chủ xuất hiện, thì cậu ấy lại buông xuôi." Sống mũi tôi cay xè, tôi chạy một mạch về chỗ Long Vũ đang đứng nhìn chúng tôi nói chuyện. Thấy tôi đến, anh ấy vờ như đang quét sân tiếp, không để ý đến tôi. Tôi nhìn anh ấy chằm chằm một lúc. Có thật như lời sư trụ trì nói, Long Vũ vẫn chưa dứt hồng trần, vẫn còn để ý đến tôi? Tôi nhìn chán chê, anh ấy vẫn không phản ứng gì, chỉ cắm đầu di di cái chổi. Đoạn sân đó đã sạch bóng không còn một cọng lá nào, mà anh ấy cứ đứng đó di di quét quét, chỉ có điều không hề ngẩng mặt lên nhìn tôi. Tôi thất vọng lê bước rời đi. "Này nữ thí chủ đứng lại đã..." Mấy chữ "nữ thí chủ" như một nhát dao đâm thẳng vào ngực tôi. Tôi đứng đó, không trả lời. Long Vũ hai tay lăm lăm cây chổi, môi cứ mấp máy muốn nói lại thôi. Đến lúc tôi thở dài cất bước muốn đi, thì anh ấy lại bất ngờ lên tiếng: "Cô tên là gì?" "Em là Linh Linh, Diệp Lộ Linh." Thấy Long Vũ vẫn còn chú ý đến mình, tôi vui mừng lắm nhưng vẫn phải cố gắng giữ cho mình sự bình tĩnh. Không phải những kẻ giả mạo trước đây đều bị cái nhan sắc yêu nghiệt này của Long Vũ làm cho mất hết liêm sỉ, ai nấy đều điên cuồng theo đuổi mới khiến anh ấy chán nản đòi đi tu sao? Cho nên tôi phải "giữ giá" mới được. Đám giả mạo kia mà để tôi gặp được, tôi sẽ không để yên cho kẻ nào hết. Dám ngấp nghé lừa gạt chồng của tôi. Long Vũ cứ đứng đó, mặt đỏ bừng bừng, đấu tranh tư tưởng mãi mới nói thêm được một câu: "Cô gọi tôi là gì cơ?" "Long Vũ." Tôi có sao nói vậy, trong lòng cũng không hi vọng anh ấy sẽ thích cái tên này. Nhưng bất ngờ là anh ấy lại không phản đối, miệng chỉ lẩm bẩm: "Long Vũ à, tên này nghe cũng được." "Anh còn hỏi gì thêm không?" Hình như anh ấy tin lời tôi nói rồi! Mừng quá! "Cô nói cha mẹ tôi bắt chúng ta cưới nhau, vậy thì cha mẹ tôi ở đâu? Cô dẫn tôi đi gặp họ xem nào." Tôi khổ sở đỡ trán, biết nói làm sao để anh ấy tin mình đích thị là con trai của Quỷ vương và Quỷ hậu đây? "Có cơ hội em sẽ dẫn anh đi gặp họ." Long Vũ đăm chiêu suy nghĩ những lời tôi nói, vẻ mặt do dự chần chừ, hình như đã tin một phần rồi. Tôi vẫn cố giữ cho mình sự bình tĩnh, cho đến khi anh ấy hỏi câu tiếp theo. "Nhà tôi có mấy anh chị em vậy?" Tôi thở phào, cái này thì tôi tự tin chắc chắn có thể trả lời đúng: "Không có anh chị em, anh là con một." Dứt lời, tôi còn mỉm cười thân thiện với Long Vũ một cái. Anh ấy hỏi tôi nhiều chuyện như vậy, mà tôi lại trả lời bình tĩnh như vậy, chắc là đủ để anh ấy tin rồi nhỉ? Tôi cứ nghĩ vậy, nhưng sự thật lại không hề như tôi nghĩ. Chỉ thấy sau khi nghe câu trả lời của tôi, khuôn mặt tò mò của Long Vũ đã dần dần biến mất, thay vào đó là biểu cảm âm trầm có chút đáng sợ: "Cái này thì cô nói không đúng rồi, cô Diệp." Mấy chữ "cô Diệp" kia nghe vào tai muốn bao nhiêu có bấy nhiêu lạnh lùng, khiến tôi chợt thấy hoang mang. Vừa mới nói chuyện vui vẻ được mấy câu mà sao đùng cái lại trở nên xa cách thế này? "Sao anh lại nói thế? Lời em nói là thật 100%, em xin lấy tính mạng của mình ra để đảm bảo!" Đáp lại thái độ quả quyết của tôi, Long Vũ chỉ lắc đầu cười nhạt: "Lời đảm bảo của cô Diệp, tôi đã nghe những người khác nói rất nhiều rồi." "Tôi đã gặp một người giống hệt tôi, giống y như đúc từ một khuôn vậy." Tôi như bị điểm huyệt chết đứng tại chỗ. "Anh nói cái gì?" Người giống hệt anh ấy, giống y như đúc từ một khuôn? Chẳng lẽ chính là... "Anh đã gặp hắn lúc nào? Ở đâu? Trong trường hợp nào?" Tôi kích động hỏi, nếu thật sự người đó đã xuất hiện để cho Long Vũ gặp được, vậy thì anh ta chắc chắn không có ý đồ gì tốt đẹp đâu! Không chỉ Long Vũ, thậm chí đến cả tôi, gia đình tôi, cũng đang nằm trong tầm ngắm của hắn rồi cũng nên! Chuyện này thật sự rất nghiêm trọng, bởi vì hắn đã mất tích bao lâu nay, chúng tôi chẳng có tí tin tức gì về hắn cả. Ngộ nhỡ hắn lên kế hoạch trả thù, hắn ở trong tối, chúng tôi ở ngoài sáng, nguy hiểm biết chừng nào chứ! "Cô Diệp, cô hỏi tôi chuyện đó để làm gì? Tôi thấy đâu có liên quan gì đến cô đâu?" Long Vũ dùng biểu cảm thờ ơ chất vấn tôi, khiến lòng tôi đã đau lại càng thêm đau hơn. "Có liên quan, rất liên quan là đằng khác! Hắn đã nói những gì với anh vậy? Anh tuyệt đối đừng tin lời hắn!" Long Vũ nhìn tôi càng khó hiểu hơn: "Tôi tin hay không cũng đâu liên quan gì đến cô Diệp? Tôi chỉ biết là hiện tại tôi không thể tin lời cô thôi."