Tôi lạnh lùng nhìn cái điện thoại đã vỡ nát, máu trong người sôi lên.
"Còn trả treo cãi láo, không phải mày mới được anh Nhất Long cưới làm vợ sao? Ơ, cái gì đây?"
Đám người họ trợn tròn mắt nhìn chiếc nhẫn màu đen huyền bí trên tay tôi, khuôn mặt vặn vẹo khó coi vô cùng.
"Cái nhẫn đẹp quá! Con ranh con này, nhất định là anh Nhất Long tặng cho mày! Mày còn không biết xấu hổ đeo nó đi khoe à!"
Tôi không thể nhịn nổi nữa, giằng tay ra giáng cho chị ta một cái tát. Chị ta không thể tin nổi ôm mặt, giọng nói the thé vang vọng khắp nhà vệ sinh:
"Con khốn này!!! Chúng mày còn không mau đánh nó cho tao!"
Bà chị cầm đầu đứng chỉ đạo, cả đám còn lại lao vào vây lấy tôi. Tôi cố gắng chống cự trong khi chờ mấy người vệ sĩ tới cứu, nhưng bỗng một tiếng hét chói tai vang lên khiến tất cả mọi người có mặt trong nhà vệ sinh đều giật bắn người. Đám người họ buông tôi ra.
"ÁAAAA..."
Tiếng hét the thé của bà chị cầm đầu vang lên chói tai. Tôi căng mắt nhìn cơ thể chị ta đang bị kéo lê vào trong một ngăn nhà vệ sinh, bằng một tốc độ nhanh như chớp, nên không thể nhìn rõ người kéo chị ta là ai.
Tất cả chúng tôi vội vã đuổi theo, chỉ thấy cánh cửa ngăn đó vừa hay đóng lại. Tiếng hét từ bên trong mới đầu còn lớn nhưng càng về sau càng nhỏ dần, cuối cùng là im bặt không nghe thấy gì nữa.
Đám đàn em của chị ta đập cửa gọi ầm ĩ nhưng không có ai trả lời.
Cả đám tái mét mặt nhìn nhau. Một lúc sau họ thử phá cửa xông vào, thì một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt chúng tôi. Chị gái khi nãy nằm gục trên bồn cầu, đầu cắm thẳng vào trong, tóc tai rũ rượi không thấy mặt mũi đâu.
Tôi nhanh mắt nhìn đến cái giật nước, thoáng chốc da đầu tê rần. Một tay của chị gái này đặt lên cái giật nước, khiến nước xả đầy bồn cầu, còn đầu của chị ta thì cắm vào trong.
"AAAA..."
Một người trong số đám đàn em của chị ta gào lên thất thanh. Đúng lúc này mấy người vệ sĩ của nhà họ Tô đã đứng trước cửa nhà vệ sinh, nghe thấy tiếng hét này, không chút do dự xông vào.
"Thiếu phu nhân, cô không sao chứ?"
"Tôi không sao, các anh đừng gọi tôi là thiếu phu nhân có được không?"
Cái danh xưng này khiến tôi rất khó xử.
"Không sao là tốt rồi, chúng tôi đưa cô về!"
Tôi do dự nhìn vào ngăn nhà vệ sinh kia, chuyện chẳng liên quan gì đến tôi, nhưng dù gì tôi cũng là nhân chứng, cứ thế bỏ đi liệu có ổn không?
"Mày không thể đi! Chính mày đã giết chị Lan!!"
Đám đàn em của chị gái nọ gào hét ầm ĩ như mấy kẻ điên, sống chết không cho tôi đi. Tôi cảm thấy chuyện này rất không bình thường, nhưng tôi không giết người thì chẳng việc gì phải sợ cả.
Tất cả những người có mặt trong nhà vệ sinh lúc đó đều bị mời đến đồn cảnh sát. Cái chết của chị gái đó quá quái dị, trên người chị ta không có vết thương, khám nghiệm tử thi kết luận chết do bị sặc nước.
Đám chúng tôi đều chỉ là học sinh cấp ba, vả lại cũng chẳng có chứng cứ gì, cảnh sát điều tra mấy ngày không thu được gì cũng chỉ có thể thả chúng tôi về nhà thôi. Họ tạm kết luận nạn nhân chết do tự sát, cần điều tra thêm.
Tôi suy nghĩ mãi, có ai bị điên mà tự sát bằng một cái chết kỳ cục như thế không? Hơn nữa chính mắt tôi thấy chị ta bị ai đó kéo đi mà! Tôi nghi ngờ chuyện này do Tô Uy Long gây ra, nên không nói với cảnh sát chi tiết chị ta bị kéo đi.
Tối đó, tại nhà họ Tô.
Tôi ngồi bên bàn học, rõ ràng sách vở để trước mặt nhưng tâm trí thì đã lơ mơ tận đâu. Tôi nhìn chằm chằm cảnh vật bên ngoài khung cửa sổ, trong lòng khó chịu vô cùng. Tô Uy Long này rốt cuộc nguy hiểm đến mức nào chứ?
Trước đây ở trường tôi có rất nhiều người yêu quý, nhưng từ sau vụ chết người ở nhà vệ sinh đó, mọi người bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt khang khác. Ở trường ai chẳng biết bà chị đó hay xích mích với tôi nhất, mà tôi lại có mặt tại hiện trường, có là kẻ đần cũng phải nghi ngờ.
Mọi người dần dần tránh xa tôi. Cảm giác bị cô lập thật sự rất khó chịu. Tô Uy Long, tất cả đều là tại hắn! Một kẻ ngang ngược và máu lạnh, làm gì cũng chỉ theo ý mình, không để ý đến cảm nhận, đến sống chết của người khác!
"Nói xấu chồng vậy có vui không?"
Giọng nói lạnh lẽo truyền vào tai tôi, kèm theo một cơn gió lạnh buốt từ ngoài cửa sổ thổi vào khiến tôi rùng mình giật bắn người. Tô Uy Long đứng dựa lưng vào tường, khoanh tay nheo mắt nhìn tôi.
Tôi đã dần quen với sự xuất hiện bất thình lình của hắn nên không còn quá sợ như lần đầu. Tôi cố gắng áp chế sự căng thẳng khi phải đối diện với hắn, lớn giọng nói:
"Có phải anh đã giết..."
"Phải, đúng là tôi."
Còn chưa để tôi nói hết câu, Tô Uy Long đã thẳng thừng đáp.
"Cô ta đáng chết."
Tô Uy Long lạnh lùng mở miệng nói, ánh mắt hắn sắc lạnh như lưỡi dao. Tôi im lặng không còn lời nào để nói, vì có nói hắn cũng không nghe vào tai.
"Linh Linh."
Tôi giật nảy người, Tô Uy Long này chưa bao giờ gọi tôi bằng tên như vậy. Hắn toàn "cô dâu của tôi", nghe rất có cảm giác chiếm hữu ngang ngược. Gọi bằng tên như này nghe có vẻ thân thiện dễ gần hơn.
"Anh có chuyện gì?"
Tôi cảnh giác hỏi, cho dù thế nào trên người hắn vẫn tỏa ra một thứ khí chất nguy hiểm khó lường.
"Em chuyển trường đi."
Một câu này như một tia sét đánh ngang tai tôi. Chuyển trường? Chuyển đi đâu? Tôi đang bị mọi người trong trường nghi ngờ, đúng lúc này lại chuyển trường chẳng phải càng có cớ cho người ta suy nghĩ linh tinh sao?
"Tôi không chuyển."
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, nói một mạch.
"Cái trường đó có gì hay mà em phải luyến tiếc? Bây giờ em đang vui vẻ thoải mái sao?"
Tôi nín lặng không phản bác được. Hắn nói đúng, tôi bây giờ sống chẳng vui vẻ gì. Đến trường luôn bị người ta chỉ trỏ bàn tán, có khổ mà không thể nói, vì chẳng ai tin tôi. Mọi người đều không biết nhà họ Tô có một người con trai nữa, nên cứ mặc định là tôi đã cưới Nhất Long. Họ nghĩ tôi leo lên được vị trí thiếu phu nhân nhà giàu thì hống hách không coi ai ra gì, thậm chí còn có tin đồn nói nhà họ Tô mua chuộc cảnh sát để tôi được thoát tội.
"Thôi nào, bớt trợn mắt nhìn tôi như thế đi. Tin ở tôi, tôi không bao giờ hại em."
Tô Uy Long xoa xoa đầu tôi rồi đưa tay che mắt tôi lại. Lập tức tôi cảm thấy đầu óc mơ màng, mí mắt cứ sụp xuống, buồn ngủ vô cùng. Trước khi mất đi ý thức, tôi vẫn cố hỏi hắn một câu:
"Tôi sẽ chuyển đi đâu?"
Đáp lại tôi là giọng nói lạnh lẽo nhưng vô cùng nghiêm túc:
"Nhà tôi."
Đùa sao, hắn là con trai của Quỷ vương, thế thì nhà hắn ở đâu? Nghĩa địa chắc?
Tôi ngủ một giấc thật bình yên, trong giấc mơ tôi luôn cảm thấy có ai đó đang cho tôi gối đầu lên cánh tay, vuốt tóc vuốt má tôi. Lâu lắm rồi tôi mới có một giấc ngủ ngon như thế, sau tất cả những chuyện căng thẳng đã trải qua.
Khi tôi ngồi vào bàn ăn sáng cùng cả nhà họ Tô thì hai bác Tô cứ nhìn nhau rồi lại nhìn tôi như có điều gì muốn nói. Nhất Long thì thản nhiên ngồi một góc, không nhìn ai cũng chẳng nói gì, chỉ yên lặng ăn.
"Linh Linh, dạo này ở trường thế nào?"
Tôi đứng hình một lúc vì câu hỏi của bác trai.
"Con vẫn ổn ạ."
"Ở trường có bị ai bắt nạt không? Chúng ta thấy con có vẻ xanh xao tiều tụy quá."
Tôi vẫn như cũ đáp cho qua:
"Không có, chỉ là việc học hơi áp lực thôi ạ."
Hai bác Tô thở dài:
"Chúng ta biết chuyện cả rồi. Con bây giờ đã là vợ của Uy Long, là con dâu của chúng ta. Chúng ta không thể để con chịu ủy khuất được."
Lúc mấy chữ "vợ của Uy Long" được thốt ra, Nhất Long chợt làm rơi cái thìa "keng" một tiếng. Anh ấy thản nhiên nhặt lên, rồi lạnh lùng bỏ đi không ăn nữa.
Hai bác Tô nhìn theo hướng anh ấy đi, trên mặt toàn là vẻ đau lòng.
"Họ đã nghĩ nhà họ Tô chúng ta ỷ thế bức người, thì khó thay đổi được suy nghĩ của họ lắm. Tốt hơn con nên chuyển trường Linh Linh à."
Tôi không quá bất ngờ, xem ra Tô Uy Long lại báo mộng cho hai bác Tô rồi. Không biết hắn làm cách nào mà khiến họ luôn làm theo mọi ý nguyện của hắn như vậy nữa.
"Rốt cuộc anh muốn đưa tôi đi đâu?"
Trong căn phòng tối mờ mờ, tôi ngồi đối mặt với Tô Uy Long. Hắn vẫn chưa nói gì về ngôi trường tôi sắp chuyển đến. Nếu ở nhà họ Tô, cha mẹ tôi còn có thể thỉnh thoảng đến thăm tôi. Không biết hắn muốn đưa tôi đến chỗ khỉ ho cò gáy nào nữa.
Tô Uy Long cười cười đầy ẩn ý, chăm chú xem cái gì đó. Tôi ngó qua, là một tấm bản đồ cũ, không biết có từ thời nào rồi, nát đến không thể nào nát hơn.
Thấy tôi tò mò xem, Tô Uy Long cũng không giấu giếm, căn bản tôi có xem cũng chẳng hiểu gì. Hắn di di ngón tay thon dài trên tấm bản đồ, dừng lại ở một hình vẽ kí hiệu nho nhỏ. Tôi nhìn theo, thoáng chốc mặt tái xanh tái mét.
Một cái quan tài sao?
"Trường nào mà vẽ hình kí hiệu kỳ quặc vậy?"
Tô Uy Long nheo mắt cười, xoa xoa đầu tôi:
"Năm trăm năm trước nó là nghĩa địa. Một khu nghĩa địa khổng lồ."
Mặt tôi đã trắng bệch không còn một chút huyết sắc, răng đánh vào nhau lập cập:
"Tôi... tôi không chuyển đến đó đâu..."
Tô Uy Long đanh mặt, giọng nói nguy hiểm lạnh lẽo:
"Đó là nhà của tôi, cũng là nhà của em, không việc gì phải sợ."
Tôi suy sụp muốn gục ngã, lo lắng nhìn mãi vào ký hiệu hình quan tài kia. Tấm bản đồ này tôi xem chẳng hiểu gì, nên không biết chỗ cái quan tài đó là nơi nào của hiện tại.
Ngày hôm sau.
Tôi ngồi xe của nhà họ Tô đi đến trường mới.
Trường này là trường tư, theo lời hai bác Tô nói, trước đây nó thuộc sở hữu của người khác, nhưng mới được tập đoàn Tô thị mua lại. Nếu đã thuộc sở hữu của nhà họ Tô, vậy thì tôi đến đây học cũng hợp lý.
Tôi tìm hiểu đường sá giao thông một chút, phát hiện từ đây đến nhà cha mẹ tôi cũng không xa lắm. Chỉ có điều, Tô Uy Long bắt tôi phải chuyển nhà, không ở trong nhà họ Tô nữa.