Chương 8

Toàn Tinh Tế Xem Tôi Sinh Tồn Hoang Dã

undefined 07-01-2026 00:31:23

Từ tinh cầu 1181 tới hành tinh chính Song Tử phải mất bốn tiếng, đủ để cô tranh thủ ngủ một giấc lấy lại sức. Những phạm nhân như họ, ngay khi bị giam giữ đã bị cấy thiết bị định vị đặc biệt. Nhà tù vốn chẳng lo họ vượt ngục. Không có cách thức đặc biệt, thiết bị định vị này không thể tháo bỏ. Cho dù có chạy trốn đến tận đâu, cũng sẽ bị truy lùng và bắt trở lại. Nghĩ tới điều đó, Mộ Lê đành dẹp bỏ chút hy vọng nhỏ nhoi trong lòng, mơ màng thiếp đi. Vài tiếng sau, họ tới hành tinh chính của chòm Song Tử. Chính Quý Lẫm là người đánh thức cô dậy, giọng lạnh lùng vang lên: "Này, dậy đi, tới chủ tinh rồi." Dù trên mặt Quý Lẫm có một vết sẹo dài, nhưng nó không hề làm giảm nét cuốn hút của anh. Ngược lại, càng khiến khuôn mặt góc cạnh ấy thêm phần hoang dã. Giọng nói của anh tuy lạnh lùng, nhưng nghe vẫn trầm khàn, dễ chịu. Mộ Lê dụi mắt, thấy tàu đã hạ xuống, liền nở nụ cười rạng rỡ với Quý Lẫm:"Cảm ơn anh!" Đã quen nhìn các nam thần thanh tú của thời hiện đại, khi thấy gương mặt đầy nam tính và sắc nét này, Mộ Lê không khỏi ngẩn người. Quả thật, càng nhìn càng thấy mê mẩn, đến mức không thể rời mắt. Ngược lại, Quý Lẫm bị ánh nhìn ấy làm cho mất tự nhiên, vội xoay đầu, đứng dậy chuẩn bị xuống tàu. Mộ Lê cũng cười khúc khích, nhanh chân bước theo sau anh. Dù sao cũng cùng tới một hành tinh, đi cùng nhau vẫn hơn. Nhân viên dẫn đường đưa họ bàn giao lại cho ban tổ chức rồi rời đi. Hai người nhập vào dòng người lục tục kéo đến, tiến vào hội trường để chuẩn bị tham gia buổi lễ phát sóng. Hội trường phát sóng trên chủ tinh vô cùng hoành tráng. Chính giữa là sân khấu khổng lồ, xung quanh là các khán đài dành cho người xem. Lúc này, trên sân khấu, MC và ekip đang bận rộn điều chỉnh thiết bị để chuẩn bị phát sóng. Trên không trung lơ lửng vô số camera và thiết bị livestream. Trên sân khấu còn bày nhiều chiếc bàn phủ vải đỏ, không biết bên dưới giấu thứ gì. Điều khiến Mộ Lê khó hiểu là, chỉ còn vài phút nữa buổi phát sóng sẽ bắt đầu, nhưng cả hội trường chứa được đến vạn người mà hiện tại chưa đến một ngàn. Ngoài nhân viên và lác đác vài robot hỗ trợ, thí sinh tham gia chỉ có vài trăm người. Chòm sao Song Tử rộng lớn, sở hữu hơn trăm tinh cầu, hàng trăm triệu dân, cớ sao số người đăng ký lại ít đến vậy? Cho dù mỗi tinh cầu chỉ cử một người, thì số lượng cũng không thể ít như thế này. Mộ Lê liếc nhìn xung quanh, nhận ra các thí sinh có thể chia làm ba nhóm rõ rệt. Một nhóm khoảng vài chục người, thoạt nhìn đều bình thường, đang tụ tập với nhau, trò chuyện khá hòa hợp. Trên mặt ai nấy đều mang nụ cười, giống như thuộc cùng một loại người vậy. Ngoài nhóm người hòa nhã kia, còn có một đám mang không khí căng thẳng, như sẵn sàng giương cung bạt kiếm. Họ đứng thành từng cặp đối lập nhau, mặt không hề biểu cảm, toàn thân toát ra khí chất khiến người khác phải e dè. Xung quanh họ dường như xuất hiện một khoảng trống, chẳng ai dám đến gần. Dù không mặc quân phục, nhưng nhìn vào tư thế đứng tiêu chuẩn và thần thái nghiêm nghị của họ, Mộ Lê đoán rằng những người này hoặc là quân nhân, hoặc từng trải qua huấn luyện đặc biệt. Trong đó, nổi bật nhất là người đàn ông cao lớn đứng giữa. Khuôn mặt anh ta có thể dùng từ "tuấn mỹ như tranh vẽ" để miêu tả. Ngũ quan sắc nét và hoàn hảo ấy, vừa nhìn đã đúng chuẩn thẩm mỹ của Mộ Lê. Đứng trong góc, cô len lén quan sát, không khỏi thầm cảm thán: Thời đại tinh tế đúng là khắp nơi đều có mỹ nam, nhìn mà sướng cả mắt! Trên mặt cô vô thức lộ ra nét si mê, ánh mắt đắm đuối thưởng thức. Người đàn ông ấy nhạy bén vô cùng, nhanh chóng nhận ra ánh nhìn của Mộ Lê. Khuôn mặt anh lập tức tối sầm, hiện rõ vẻ ghét bỏ. Anh trừng mắt nhìn cô một cái đầy sắc lạnh, rồi xoay người, đưa lưng về phía cô. Mộ Lê giật mình. Người này thật cảnh giác, ánh mắt anh nhìn cô cứ như đang cầm dao găm rạch thẳng vào mặt. Rõ ràng cô chỉ nhìn có một chút thôi mà, cần gì phản ứng dữ dội vậy chứ. Cô vội thu ánh mắt về, chuyển sang quan sát những người khác. Phần lớn những người còn lại trông dữ tợn, ai cũng chiếm riêng một chỗ, lặng lẽ không nói câu nào. Nhìn thôi cũng biết họ không phải kiểu người dễ gần. Tim Mộ Lê khẽ đập mạnh. Lẽ nào... Những người này cũng giống cô và Quý Lẫm, đều là phạm nhân từ các nhà tù khác nhau đăng ký đến đây?