Chỗ hố sụt tự nhiên này sâu đến năm mét, xung quanh lại chẳng có điểm tựa nào để lấy đà trèo lên. Mộ Lê nhìn quanh một lượt, rồi tìm được một chỗ có thể mượn lực, bắt đầu chặt cây.
Cô chọn một cây nhỏ cao chừng bốn, năm mét, cũng vừa đủ để giúp cô kéo Lê Tinh Dạ ra khỏi hố sâu.
Mượn sức từ cành cây ba nhánh, Mộ Lê ổn định chỗ ngồi rồi luồn cành cây vào bên trong hố, chờ Lê Tinh Dạ nắm lấy. Khi anh ta đã giữ chặt, cô liền dốc hết sức kéo lên.
Cũng may Lê Tinh Dạ phối hợp khá tốt. Sau một hồi lăn lộn, cuối cùng Mộ Lê cũng lôi được anh ta ra khỏi hố. Hai người đều ngồi bệt dưới đất, thở hồng hộc.
Ánh mắt Mộ Lê vô tình quét qua chân trái của Lê Tinh Dạ, phát hiện trên đó lấm tấm vết máu.
Cô vừa định đứng dậy đỡ Lê Tinh Dạ thì bị anh ta tránh né.
Thấy vậy, Mộ Lê đành thu tay lại, bất đắc dĩ nói: "Anh bị thương rồi, tôi chỉ muốn xem vết thương có nghiêm trọng không thôi."
Lê Tinh Dạ quay mặt sang chỗ khác, giọng mất tự nhiên: "Làm ơn tránh xa tôi một chút. Tôi chỉ bị gãy chân thôi, giúp tôi chặt một cành cây làm gậy chống, tôi tự xử lý được. Cảm ơn."
Nghe vậy, Mộ Lê suýt nữa tức đến phát nghẹn. Ánh mắt lạnh lùng và né tránh của Lê Tinh Dạ là sao chứ? Cô trông đáng sợ đến thế sao?
Dù sao thì thỏa thuận giữa hai người cũng đã kết thúc, cô không cần phải rảnh hơi đi dính lấy kẻ không có chút thiện ý nào như vậy.
Cô giận dỗi giúp anh ta chặt xong cây gậy, ném thêm cho hai miếng gỗ đơn giản để làm nẹp, rồi không thèm quan tâm nữa. Mộ Lê cõng sọt củi nặng trịch, quay người đi thẳng về doanh trại.
Lê Tinh Dạ băng bó vết thương, chống gậy đi về hướng Mộ Lê vừa rời đi.
Về đến trại, Mộ Lê cảm thấy vận may hôm nay như đã tiêu sạch hơn phân nửa. Cô tự cười nhạo mình, nhỏ tuổi thì thôi đi, mà lòng dạ cũng nhỏ nốt, cô vậy mà lại đi so đo với loại người như Lê Tinh Dạ.
Nhìn thấy Quý Lẫm đã xử lý xong chân dê, sườn dê và thịt dê, tâm trạng cô liền tốt hẳn lên.
Giữa đất trời bao la, ăn miếng thịt nóng mới là quan trọng nhất. Mặc kệ Lê Tinh Dạ là hồ ly tinh hay lá độc gì đi nữa!
Trong lúc đi nhặt củi, Mộ Lê tiện tay gom được khá nhiều loại thực vật có thể dùng làm gia vị, lần này đúng là cơ hội tốt để trổ tài nấu nướng.
Ngay lúc cô vừa đặt bó củi xuống và bắt đầu tẩm ướp thịt dê, Lê Tinh Dạ chống gậy khập khiễng xuất hiện trước khu trại.
Quý Lẫm thấy có người lạ đột ngột xuất hiện thì cảnh giác nhìn sang Mộ Lê, hỏi nhỏ: "Người này đi theo cô về à?"
Mộ Lê lập tức lắc đầu quầy quậy: Đùa gì vậy, người như Lê Tinh Dạ sao có thể tự nguyện theo cô về trại chứ?
Cô nhìn về phía Lê Tinh Dạ với vẻ hoang mang chẳng kém gì anh ta nhìn cô.
Lê Tinh Dạ nhìn qua lại giữa hai người, cụp mắt xuống giấu đi vẻ mặt thật, rồi điềm đạm nói: "Có lẽ Mộ tiểu thư đã quên, điều kiện của ngài vẫn chưa đưa ra."
Mộ Lê nghẹn lời, chỉ muốn bật cười."Mộ tiểu thư" với cả "ngài" nữa chứ, lễ phép kiểu này cũng đúng là... hài.
Ánh mắt Quý Lẫm thì không ngừng đảo qua lại giữa hai người, cố đoán xem rốt cuộc giữa họ đã xảy ra chuyện gì.
"Hắn đang nói điều kiện gì vậy? Cuối cùng là sao?"
Mộ Lê cười cười với Quý Lẫm: "Không có gì đâu, chỉ là Thượng tướng Lê không may rơi vào bẫy do anh đặt, tôi tiện thể kéo anh ta lên. Lúc đó tôi cũng có thuận miệng nói ra một điều kiện nho nhỏ thôi, nhưng đang vội cứu người nên chưa kịp nói rõ. Không ngờ Thượng tướng lại tự tìm đến để thực hiện lời hứa..."
Quý Lẫm: ...
Không phải tên này rơi xuống hố xong đập đầu hỏng luôn rồi chứ? Lại còn tự mình tìm tới để đòi thực hiện điều kiện?
Lê Tinh Dạ nhìn hết phản ứng của hai người, vẫn giữ giọng điềm đạm: "Mộ tiểu thư, làm ơn hãy nói điều kiện của cô đi. Tôi không thích nợ nhân tình ai cả."
Tay Mộ Lê vẫn không ngừng xoa gia vị lên miếng thịt, đáp dứt khoát: "Tôi muốn nhờ Thượng tướng sau khi cuộc thi kết thúc, giúp tôi đưa mẹ tôi đến hành tinh Song Tử để điều trị."
Lê Tinh Dạ nghe vậy thì sững người.
Trong đầu anh ta từng nghĩ đến vô số khả năng, khả năng lớn nhất là Mộ Lê sẽ yêu cầu anh ta giúp cô rời khỏi trại giam, nếu không cô đâu cần liều mình tham gia cuộc thi "Thử thách sinh tồn nơi hoang dã" này.