Chương 40

Toàn Tinh Tế Xem Tôi Sinh Tồn Hoang Dã

undefined 07-01-2026 00:31:21

... Ngọn đuốc cháy gần tàn, chiếc lưới cũng đã bị phá vài chỗ, tôm sông bắt được cũng vơi dần. Mộ Lê dứt khoát dừng tay, mượn con dao găm của Quý Lẫm để làm sạch cá và tôm rồi cùng anh quay về trại. Về tới nơi, trước tiên Mộ Lê dùng hộp cơm của Quý Lẫm múc canh măng ra, sau đó vót vài que tre, xiên sâu tre rồi đặt lên lửa nướng. Nhìn cô làm, Quý Lẫm chỉ biết liên tục nuốt nước bọt. Chẳng lẽ mấy ngày nay Mộ Lê khổ đến mức chưa từng được ăn món mặn nào? Nên mới sa đà vào ăn sâu? Quý - chuyên tưởng tượng - Lẫm bắt đầu nghĩ hay mai nên đi săn về làm một bữa thịt đàng hoàng. Trong lúc đó, Mộ Lê đã nướng sâu tre tới mức lớp da bên ngoài chín vàng, liên tục rỉ ra từng giọt dầu sánh bóng. Tay chân cô nhanh nhẹn lấy hộp cơm của mình, hứng từng giọt dầu quý từ sâu tre đang chảy ra, sau đó đặt chỗ dầu ấy sang một bên. Tiếp đó, Mộ Lê mở ống trúc đựng tôm, đổ toàn bộ tôm vào hộp cơm đã có dầu, rồi dùng một cành cây vót nhọn làm đũa, đặt lên lửa trại xào đều. Vừa xào tôm, Mộ Lê vừa cúi xuống sọt tìm ra đủ thứ thực vật kỳ lạ, rồi cứ thế thả vào hộp cơm đang xào. Ngay cả nồi canh cá, cô cũng bỏ vào vài quả gì đó Quý Lẫm chưa từng thấy bao giờ. Cái sọt nhỏ kia, trong mắt Quý Lẫm chẳng khác nào một túi thần kỳ, bên trong chứa đầy những thứ kỳ quái. Nhìn thôi cũng khiến anh trợn tròn mắt. Dưới ngọn lửa lớn, từng con tôm sông dần chuyển sang màu đỏ au, mùi thơm cay nồng lập tức lan khắp trại, khiến Quý Lẫm không nhịn được mà nuốt nước bọt. Mùi hương này, thật sự khiến người ta phát thèm... Một ngày chỉ được uống một ống dịch dinh dưỡng đối với anh chẳng đủ để no. Vài ngày trước, anh cũng đã tự tìm không ít thức ăn, chủ yếu là rau dại và cá, nhưng không có món nào đậm đà như vậy. Đã lâu rồi anh mới được ngửi lại một hương vị kích thích vị giác đến thế. Cùng lúc đó, nồi canh cá măng tre đang sôi sùng sục ở bếp bên kia cũng tỏa ra mùi thơm thanh nhẹ, như có như không mà len lỏi khắp nơi, khiến người ta lập tức muốn làm một chén đầy mà húp cho đã miệng. Người xem trong phòng phát sóng cũng bị những mùi thơm đó trêu chọc liên tục, ai nấy đều không nhịn được mà nuốt nước miếng, nhìn hai hộp cơm trên đống lửa mà trong lòng sốt ruột muốn thử ngay. Nghe Mộ Lê hô một tiếng "Xong rồi!", giống như nhấn vào nút bắt đầu, tất cả mọi người lập tức không ngừng tay, nhanh chóng cầm đũa xuống ăn, chỉ để được nếm thử món ngon mà họ đã mong chờ bấy lâu nay. Mộ Lê gắp tôm xào vào hai chiếc bát tre do cô tự làm, rồi đưa cho Quý Lẫm một phần: "Anh Quý, ăn thử đi!" Quý Lẫm cũng không khách sáo, nhận lấy cái bát tre, bẻ hai cành cây làm đũa, gắp một con tôm đỏ au bỏ vào miệng. Mùi cay nồng và thơm ngậy khiến vị giác anh lập tức bùng nổ, nước bọt cũng không ngừng tiết ra. Tôm sông sau khi rang giòn, cả vỏ cũng có thể ăn được, giòn tan trong miệng. Vị này khiến mắt Quý Lẫm sáng rực, trong lòng thầm than: "Đúng là ngon quá xá!" Nếu giờ có thêm chút rượu, vừa ăn tôm, vừa nhấp một ngụm, thì đúng là hoàn hảo. [Trời ơi, chẳng lẽ đây là mùi vị của mấy quán ăn đêm trong truyền thuyết sao?] [Phần tôm xào này đúng chuẩn mồi nhắm! Hu hu hu, tiếc là tôi không có rượu, nếm được toàn là dữ liệu, thật muốn tức chết!] [Càng ăn càng thèm, càng ăn càng đói thì làm sao đây? Chờ online đó!] [Mau nếm thử canh cá nấu bằng ống tre đi, không ngờ lại ngon đến thế, đúng là mỹ vị nhân gian!] [Nhanh tay thì còn, chậm tay thì hết! Chị gái nhỏ bắt đầu chia canh rồi đó!] [Lê Lê! Chừa phần canh cho với!] [Haiz, sao bữa tối của chị gái nhỏ lúc nào cũng phong phú như vậy, làm tui xem tới đói rã người, không còn cách nào giảm cân nổi nữa... ] [Bỏ giảm cân +1]... Ăn xong đĩa tôm sông cay nồng rồi làm một bát canh cá nóng hổi, nhấm nháp thêm vài miếng măng giòn ngọt, Quý Lẫm cảm thấy hôm nay là ngày được ăn uống thịnh soạn nhất kể từ khi đặt chân lên Lam Tinh. Anh không ngờ cô gái nhỏ mềm mại như vậy, trông thì ngơ ngác mà tay nghề lại khéo đến thế. Nghĩ tới chuyện bản thân quyết định che chở cô, anh không khỏi thấy tự hào, trong lòng thầm tặng bản thân một tràng vỗ tay khen ngợi. "Sau này, cô lo nấu ăn, tôi đi kiếm nguyên liệu. Mấy chuyện nặng nhọc cứ để tôi lo." Một câu đột ngột không đầu không đuôi của Quý Lẫm khiến Mộ Lê suýt nữa bị sặc. Cô ngơ mặt ra, quay sang hỏi đầy nghi hoặc: "Anh Quý... muốn lập đội với tôi à?"