Mộ Lê vắt tóc cho đỡ ướt rồi treo đống quần áo ướt lên cành cây chỗ nắng chiếu vào để phơi.
Ban ngày nhóm lửa dễ gây chú ý, dễ bị người khác lần theo, Mộ Lê cũng không dám mạo hiểm nhóm lửa lần nữa.
Sau khi dọn dẹp xong, cô ngồi nghỉ dưới tán cây râm mát, gọi Quý Lẫm lại nghỉ cùng.
"Hôm nay thật sự cảm ơn anh, không ngờ anh lợi hại như vậy!"
"Không có gì. Tôi chỉ tình cờ thấy có khói bếp nên mới đi đến. Về sau đừng nhóm lửa vào ban ngày nữa, rất nguy hiểm."
Quý Lẫm gãi mũi, có chút ngượng ngùng. Anh không dám nói thật rằng lúc đó mình định đến để cướp, chỉ là không ngờ người nhóm lửa lại là Mộ Lê.
"Ừm, tôi nhớ rồi..."
Chuyên gia sinh tồn nơi hoang dã cũng có ngày bị người khác nhắc nhở, Mộ Lê hơi ngượng, thấy lòng khẽ nghèn nghẹn.
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn nhận lỗi của Mộ Lê, Quý Lẫm bỗng thấy sững người.
Thật giống... Quý Hoan — em gái anh, mỗi lần bị mắng cũng đều có bộ dạng thế này. Bây giờ nhớ lại, dáng vẻ ấy ngày càng khó gặp lại. Cũng bởi anh đã không bảo vệ được cô bé...
Quý Lẫm biết rõ lý do vì sao Mộ Lê bị giam giữ. Anh cũng phần nào cảm thông với cảnh ngộ của cô. Cô gái này, tuổi tác chẳng cách biệt mấy so với em gái mình.
Trong lòng Quý Lẫm bắt đầu giằng co: Nên tiếp tục đi một mình để hoàn thành trận đấu, hay đưa Mộ Lê theo cùng hành động?
Anh khẽ liếc nhìn Mộ Lê một cái, bỗng không biết nên mở miệng nói gì. Không khí giữa hai người rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi.
Còn Mộ Lê, đang ngồi một bên chờ quần áo khô, trong đầu lại nghĩ làm sao để tách khỏi Quý Lẫm.
Theo lẽ thường, ơn cứu mạng nên lấy thân báo đáp. Nhưng mà... nói cho cùng, cô cũng đâu có cần anh cứu đâu...
Cái tên Cẩu Tam kia tuy nhìn qua đúng là khiến người ta thấy ghê tởm thật, nhưng nói về chuyện có đánh thắng được cô hay không thì vẫn còn chưa biết đâu. Dù sao thì cô cũng không phải kẻ dễ bắt nạt...
Vấn đề là Quý Lẫm lại bất ngờ nhảy ra giữa đường, không chỉ ra tay giúp cô mà còn kéo cô đi như thể đang dắt theo gà con, lại còn chủ động chia phần chiến lợi phẩm cho cô.
Cái dáng vẻ chăm sóc cứ như đối đãi với tiểu đệ vậy, khiến giờ đây cô đi cũng không xong mà ở lại cũng chẳng được. Chỉ có thể im lặng chờ xem Quý Lẫm có dự tính gì.
Nửa giờ sau, quần áo của Mộ Lê cũng đã khô. Thay bộ đồ sạch sẽ xong, cô thấy khoan khoái hơn hẳn.
Nhìn sắc trời sắp tối, Mộ Lê dứt khoát quyết định hạ trại ngay tại chỗ, không tiếp tục lên đường nữa.
Ngày mai dậy sớm rồi đi tiếp cũng chưa muộn. Còn chuyện Quý Lẫm có ở lại hay không, cô cứ để tùy anh quyết.
"Cái đó... Anh Quý Lẫm, hôm nay tôi quyết định nghỉ tạm ở đây, không đi tiếp nữa. Còn anh thì sao?"
Anh Quý Lẫm? Gì mà cách xưng hô kỳ lạ thế. Trước đây Quý Hoan toàn gọi anh một tiếng "anh" ngọt xớt thôi.
"Gọi tôi là anh Quý được rồi. Ở chỗ này nghỉ cũng được."
Quý Lẫm nhíu mày gật đầu, không nói thêm gì, rõ ràng là đồng ý ở lại, không định rời đi.
Mộ Lê hơi khựng lại. Cô cảm thấy hai người hình như đang không nói cùng một ngôn ngữ.
Cô vừa bóng gió đuổi người, người ta lại nghe không ra, còn tưởng cô đang ngầm xin ở lại theo!
Người này... thật sự coi mình là anh trai của cô sao?
Mộ Lê nhún vai, nửa cười nửa bất đắc dĩ nói: "Vậy thì... Anh Quý cứ dựng trại trước nhé, tôi ra bờ sông giặt quần áo rồi tiện thể lấy nước mang về."
Quý Lẫm nhìn dáng vẻ ngây thơ của Mộ Lê, nhẹ vỗ đầu cô, dịu giọng nói: "Đi đi! Mấy việc nặng này cứ để tôi lo, tôi sẽ chờ cô ở đây."
Mắt Mộ Lê trợn tròn, cô ngẩng đầu nhìn Quý Lẫm, mặt đầy vẻ khó hiểu. Kiểu ánh mắt nhìn cô như trưởng bối đối đãi với vãn bối là sao chứ? Anh cũng chỉ hơn cô có ba tuổi thôi mà!
Lúc này, Quý Lẫm hoàn toàn coi Mộ Lê như em gái ruột của mình, như Quý Hoan ngày trước.
Cái động tác vỗ đầu kia, cũng chỉ là một thói quen xưa cũ trỗi dậy trong vô thức. Tới khi nhận ra, chính anh cũng khựng lại, hơi ngẩn người.
Quý Lẫm tự cười chính mình một tiếng, rồi nhìn theo bóng Mộ Lê đang đi về phía bờ sông, trong lòng âm thầm hạ quyết tâm.
Trên con đường này, anh sẽ bảo vệ cô... Đi được bao xa hay bấy nhiêu. Gặp được nhau cũng đã là một mối nhân duyên kỳ diệu.
Mộ Lê tất nhiên không hề biết Quý Lẫm đã âm thầm hứa hẹn điều gì. Cô chỉ lặng lẽ mang bộ quần áo giành được từ chỗ "Cẩu Tam" ra giặt sạch, sau đó đem phơi cạnh bờ sông.