Uông Hạo lớn hơn Lê Tinh Dạ hai tuổi, từ trước đến nay luôn là phụ tá kiêm vệ sĩ thân cận của Lê Tinh Dạ.
Do thể chất không bằng chiến binh đơn lẻ nên hắn lúc nào cũng hành động cùng Lê Tinh Dạ, lo lắng để anh ta một mình hoạt động.
"Dạ, cậu thật sự không muốn hội hợp trước với tôi sao?"
Trái ngược với vẻ mặt đầy lo âu của Uông Hạo, gương mặt hoàn hảo không tì vết của Lê Tinh Dạ gần như không có chút cảm xúc nào biến đổi.
Anh ta bình tĩnh đáp: "Không cần. Anh chỉ cần đảm bảo mình có thể thăng cấp suôn sẻ là được. Nếu có cơ hội thì hãy đi tìm 'Ký lục nghi', chúng ta sẽ hội hợp ở điểm chung."
Thấy Uông Hạo vẫn còn do dự, Lê Tinh Dạ thở dài, nhìn thẳng vào mắt hắn:"Anh Hạo, trận đấu mới chỉ bắt đầu thôi. Em tự lo được. Anh biết rõ trận thi đấu này có ý nghĩa thế nào mà, hãy tin em!"
Uông Hạo ngẩn người một chút, rồi mới thở ra nhẹ nhõm. Đúng thật, hắn đang lo lắng quá mức rồi.
Dù sao thì A Dạ cũng là chỉ huy cấp 3S, có tinh thần lực cực mạnh, tuy thể năng hơi kém hơn mình một chút, nhưng so với người thường thì vẫn vượt xa. Là hắn quá lo xa rồi.
Theo lời gọi của nhân viên chương trình, Lê Tinh Dạ xuất phát. Anh ta chỉ phất tay chào Uông Hạo, rồi không quay đầu lại mà bước thẳng ra lối xuất phát.
Cửa khoang của phi thuyền từ từ mở ra. Lê Tinh Dạ kiểm tra lại toàn bộ vật dụng mang theo rồi bước xuống, bên cạnh là quả cầu quay phim bay lơ lửng chuyên theo sát anh ta để ghi hình.
Cùng lúc đó, phòng phát sóng trực tiếp cá nhân của tất cả thí sinh đều được mở. Người xem có thể chọn xem kênh chính, hoặc vào từng phòng live stream riêng để theo dõi phần thi của từng người.
[Mau nhìn kìa! Chồng tui xuất hiện rồi! Tui phải nhảy kênh ngay sang xem riêng ảnh livestream!]
[Oa! Anh Tinh Dạ đẹp trai xỉu luôn! Tui chụp màn hình liền nè!]
[Dân làm việc 996 như tui không có thời gian xem trực tiếp, phải đi làm rồi, chị em nhớ chụp ảnh với quay màn hình đăng lên Tinh Võng nhé! Tui muốn lưu giữ lại!]
[Đồng tình!]
[Cùng hội làm việc đây! Các anh em, ai là fan nữ thì chia sẻ ảnh với video cho tụi tui với! Nhất định sẽ treo lên đầu group, tất cả trông cậy vào các bạn đó!]
[Cứ yên tâm đi mấy chị em, để tui lo!]
[Cứ yên tâm đi anh em, tui xử lý cho!]...
Thời gian trôi qua, Quý Lẫm và Mộ Lê là hai người cuối cùng còn lại trên phi thuyền.
Quý Lẫm xuống trước. Mộ Lê mỉm cười chào tạm biệt anh, nhưng tiếc rằng vị đại ca lạnh lùng ấy hoàn toàn không để tâm đến cô.
Phi thuyền lại một lần nữa cất cánh, điểm xuất phát của Mộ Lê cũng đã đến.
Bước ra khỏi khoang, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành quen thuộc, chân chạm vào nền đất rắn chắc, nhìn về phía xa là cảnh sắc vừa thân quen vừa xa lạ, mặt Mộ Lê thì vẫn giữ biểu cảm điềm tĩnh như chó già, nhưng trong lòng thì đã sớm gào thét điên cuồng.
[Oa! Oa! Oa! Cuối cùng , cô cũng thoát khỏi nhà tù! Tự do rồi!]
[Cá nướng! Thịt nướng! Trái cây dại! Hãy để tôi được yêu thương chúng mày một lần nữa!]
[Trái Đất, không, Lam Tinh à, mẹ của con ơi, con yêu người biết bao! Con muốn mãi mãi ở bên người!]
Chờ phi thuyền rời đi, toàn bộ thí sinh đều đã vào vị trí. Mộ Lê cũng dần dần lấy lại bình tĩnh.
Lúc này, cô đang mặc bộ đồ xung phong rộng thùng thình, chân đi đôi ủng cao cổ, bên hông đeo túi chứa máy lọc nước và thuốc men.
Bật lửa đá mang bên người, dao răng cưa cầm trong tay, hộp cơm nhôm được gài vào vành mũ áo.
Có lẽ vì phần tóc mái phía trước che mất tầm nhìn, Mộ Lê thuận tay cắm con dao răng cưa xuống đất, dùng tay làm lược, gom toàn bộ phần tóc mái che gần nửa khuôn mặt lên. Cô gọn gàng buộc đuôi ngựa, lộ ra ngũ quan thanh tú và sắc nét.
Vì tổ tiết mục không cho phép đeo bất kỳ phụ kiện nào khác, chiếc kính gọng đen to vốn dùng để che mặt mỗi ngày cũng không còn nữa.
Mộ Lê giơ cổ tay trái lên khẽ lắc, nơi đó bị giới hạn chức năng, giờ chỉ có thể đơn phương tiếp nhận thông tin từ quang não. Cô bật cười khẽ, nụ cười vô cùng thuần khiết và nhẹ nhàng.
Camera của màn hình chính vừa hay bắt được nụ cười ấy. Trong khoảnh khắc, rất nhiều người đang theo dõi chủ kênh livestream đều bị thu hút bởi gương mặt ấy, số lượng fan mới tăng vọt ngay lập tức.
[A! Nụ cười này... Tôi yêu mất rồi!]