Chương 35

Toàn Tinh Tế Xem Tôi Sinh Tồn Hoang Dã

undefined 07-01-2026 00:31:21

Cô dụi mắt mấy cái, đến khi nhìn rõ rồi thì suýt nữa bật cười thành tiếng: đó là một bụi tre tươi tốt xanh mơn mởn! Mộ Lê cầm theo một cây gậy gỗ, vừa gõ nhè nhẹ lên mặt đất phủ đầy lá mục để xua côn trùng, vừa cẩn trọng tiến lại gần bụi tre. Chỉ đến khi xác định an toàn, cô mới cười tít mắt rút khảm đao ra, bắt đầu chặt tre. Cô chặt trước hai ba cây tre chất lượng tốt cỡ bằng cánh tay để dự phòng, sau đó chui hẳn vào trong bụi tre để tìm kiếm. Ông trời không phụ người có lòng, nữ thần may mắn vẫn chưa bỏ rơi cô. Không chỉ bắt được sáu con sâu tre mập mạp, cô còn đào được năm cây măng to tròn mập ú nữa! [Chị gái nhỏ lại tìm được mấy thứ kỳ kỳ quái quái nữa rồi!] [Kỳ quái gì mà kỳ quái, chẳng phải tre thôi sao?] [Kỳ quái là mấy con sâu vàng trong tay chị gái nhỏ kìa, với cả mấy cây măng nhọn hoắt kia nữa! Sao tự nhiên tui lại thấy mong chờ quá vậy trời!] [Hôm nay chị gái nhỏ định livestream ăn sâu với cây tre à?] [Hôm qua tui đăng bài lên Tinh Võng mà bốc hỏa rần rần luôn, ha ha, xem ra hôm nay chị gái nhỏ lại giúp tui có thêm đề tài hot nữa rồi!] [Anh bạn đúng là có tài, cái tựa đề bài viết hôm qua đúng là tuyệt cú mèo, phục thật đó!] [Tôi thấy nguyên liệu nấu ăn trong tay chị gái nhỏ kiểu gì cũng thành mỹ vị hết! Đang mong chờ dữ lắm đây!] [Ai... từ khi xem tuyển thủ Mộ Lê livestream, tui uống dịch dinh dưỡng mà không thấy ngon gì hết... ] [Tôi cũng vậy! Cứ đúng giờ cơm là tôi mở livestream của chị gái nhỏ lên, vừa xem vừa nốc dịch dinh dưỡng! Ước gì được đến Lam Tinh!] [Muốn đi du lịch Lam Tinh quá đi!] [Muốn đi Lam Tinh +1!]... Bên này, sau khi chui ra khỏi rừng măng tre với một giỏ đầy chiến lợi phẩm, Mộ Lê ném măng và sâu măng vào sọt, rồi ôm bó tre mới chặt đi tìm một chỗ nghỉ chân tạm thời. Cô đặt chiếc sọt sang một bên, ngồi bệt xuống đất, bắt đầu làm vài ống tre, rồi chậm rãi vót tre, tước sợi. Chiếc sọt mây theo cô suốt hai ngày nay đã sắp rách nát vì quá tải, nên Mộ Lê định đan thêm một chiếc sọt tre để lồng bên ngoài, vừa gia cố vừa dễ mang vác hơn. Cô nhóm một đống lửa nhỏ, vừa để phòng thú dữ đến gần, vừa tiện cho việc hun cong các thanh tre. Thời gian trôi qua, chiếc sọt tre dần thành hình. Đến khi thắt xong mối cuối cùng, hai tay Mộ Lê đã đẫm mồ hôi. Cô ném chiếc sọt mây vào bên trong sọt tre mới, dập tắt lửa, rồi men theo hướng dòng nước mà đi. Trước đó khi ở gần rừng tre, cô đã nghe loáng thoáng thấy tiếng nước chảy. Quả nhiên, sau khi vòng qua mấy lùm cây thêm hơn mười phút, một con sông nhỏ uốn lượn liền hiện ra trước mắt. Mộ Lê trước tiên uống một ít nước để giải khát, sau đó đặt sọt xuống cạnh bờ. Nhìn quanh một lượt, xác nhận không có động vật ăn thịt nào cỡ lớn, nước sông trong vắt mát lạnh, chẳng có loài cá nguy hiểm nào, cô mới yên tâm. Nâng tay đưa lên mũi ngửi thử, cô nhăn mặt vì mùi mồ hôi trên người. Cô tháo giày, dù trước đó tổ chương trình đã thông báo camera sẽ tự động làm mờ khi người chơi đi vệ sinh hay tắm rửa, nhưng Mộ Lê vẫn thấy không an tâm. Mặc nguyên áo thun ngắn tay và quần đùi trên người, cô nhảy ùm xuống sông. Đang là thời điểm nóng nhất trong ngày, nước sông đã được ánh nắng hong lên ấm áp. Mực nước chỉ đến ngang ngực, vừa chạm nước, Mộ Lê lập tức thấy mát rượi cả người. Thế nhưng đúng lúc cô đang vui vẻ vùng vẫy dưới suối, thì ở gần đó, một gã đàn ông thấp lùn, mặt mày xấu xí, đang lặng lẽ tiến lại gần bờ sông... Trước đó, khi Mộ Lê nhóm lửa trại hun khói để xử lý sọt, từng làn khói đen đặc bốc lên nghi ngút. Một gã đàn ông trông thấy sương khói từ xa, lập tức đoán được nơi này có người, liền nhanh chóng lần theo hướng đó mà tới dò xét. Chẳng mấy chốc, hắn đã tìm được tàn tro còn sót lại từ đống lửa mà Mộ Lê từng đốt. Dò theo dấu chân cô để lại, hắn lần bước tới tận bờ sông. Khi ánh mắt quét qua bờ sông, hắn lập tức thấy một cái sọt đựng đầy đồ đặt ở đó. Trong làn nước, một thiếu nữ xinh đẹp đang tắm rửa. Ánh mắt gã đàn ông lập tức thay đổi, trở nên khác thường. Hắn không hề giấu giếm hành tung của mình, nghênh ngang sải bước về phía bờ sông. Mộ Lê lúc đó cũng không rời bờ sông quá xa. Vừa trông thấy có người xuất hiện, cô lập tức đứng phắt dậy từ trong nước, nhanh chóng quay về bờ. Cả người Mộ Lê ướt sũng, cô lập tức đứng chắn trước chiếc sọt của mình, tay siết chặt chuôi khảm đao, ánh mắt cảnh giác, đề phòng kẻ lạ đang tiến lại gần!