Chương 16

Toàn Tinh Tế Xem Tôi Sinh Tồn Hoang Dã

undefined 07-01-2026 00:31:22

[Cô gái này là ai vậy, sao trước giờ chưa từng thấy giới thiệu nhỉ?] [Ủa? Trước đó sao không ai phát hiện nhan sắc chị gái này cao dữ thần vậy trời!] [Nhìn kìa, tên cô ấy là Mộ Lê, có ai biết thông tin gì không?] [Biết! Biết! Chòm sao 1181 của tụi mình chỉ có hai người dự thi, một nam một nữ. Cô gái kia chính là Mộ Lê đó!] [A! Phòng livestream lại giấu con gái nhà người ta của tui rồi!] [Nụ cười đáng yêu ghê!] [Muốn rước cô ấy về làm vợ quá trời luôn!] [Mấy người nhìn kiểu gì vậy, cô ấy không đẹp bằng nữ thần của tôi đâu!] [Phải đó, trái tim tôi chỉ thuộc về Sương Hoa, sẽ không bao giờ thay lòng đổi dạ!]... Khi dòng bình luận vẫn còn đang rộn ràng, phòng livestream cá nhân của Mộ Lê vốn ban đầu chỉ có vài người xem, giờ đã ùa vào hơn trăm người một cách nhanh chóng. Nhưng Mộ Lê chẳng để tâm đến những bình luận đó. Giờ phút này, cô hoàn toàn không biết mình đã vô tình gom được cả đống fan chỉ bằng một nụ cười. Cô nhấc con dao răng cưa đặt lên vai, bước nhanh về phía trước, chính thức bắt đầu hành trình. Cùng lúc ấy, Mộ Minh Hiên – em trai Mộ Lê, đang theo dõi phòng livestream của cô, thoáng ngẩn người khi nhìn thấy chị gái mỉm cười trên màn hình. Cậu lập tức chụp màn hình để lưu lại khoảnh khắc quý giá ấy. Đây là lần đầu tiên phòng livestream cận cảnh chiếu rõ gương mặt Mộ Lê. Thấy chị gái vẫn ổn, cả Mộ Minh Hiên và mẹ cậu – mẹ Mộ cùng nhìn nhau, cuối cùng cũng trút được nỗi lo trong lòng suốt bao ngày. Từ sau khi nhận được khoản hỗ trợ 100 nghìn tinh tệ mà cảnh ngục Lý chuyển tới, hai mẹ con nhà họ Mộ vẫn luôn thấp thỏm lo lắng cho Mộ Lê. Vừa khi chương trình bắt đầu phát sóng, họ thay phiên theo dõi, sợ bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào của cô. Lúc này, phòng livestream chính của chương trình [Sinh tồn nơi hoang dã] cũng bắt đầu giới thiệu khu vực thi đấu đầu tiên. "Đây là một hòn đảo lớn thuộc Lam Tinh. Mục tiêu thi đấu trong giai đoạn này là một ngọn núi lửa đã tắt nằm ở trung tâm đảo. Các tuyển thủ phải đi bộ xuyên qua địa hình phức tạp để tiếp cận đó." "Khoảng cách từ vị trí khởi đầu của mỗi người đến núi lửa khoảng 100km. Thời hạn thi đấu là bảy ngày. Nếu trong vòng bảy ngày không đến được miệng núi lửa và lấy được thẻ nhiệm vụ thì sẽ bị loại khỏi cuộc chơi." "Thẻ nhiệm vụ cho vòng tiếp theo được giấu trong khu vực miệng núi. Chỉ khi cắm thẻ đó vào quang não, các tuyển thủ mới biết nội dung thi đấu kế tiếp. Mọi người cố gắng lên nhé!" "Xin nhắc các thí sinh tham gia dự thi: trong khu vực thi đấu trung tâm có giấu phần thưởng bí mật. Nếu đội nào có thể tranh thủ thời gian tìm thấy và mang nó về điểm tập kết thành công, sẽ nhận riêng 1 triệu tinh tệ tiền thưởng cùng một thẻ đạo cụ ngẫu nhiên!" "Nhắc nhẹ nhé: thẻ đạo cụ có thể được sử dụng ở bất kỳ vòng thi đấu nào!" "Đồng thời, mỗi khi vượt qua một vòng thi kéo dài một tháng, các thí sinh sẽ nhận được trợ cấp sinh tồn 100. 000 tinh tệ, mong mọi người hãy cố gắng hết sức!" "Đây sẽ là một cuộc khảo nghiệm nghẹt thở, giờ thì hãy cùng chúng tôi dõi theo màn thể hiện xuất sắc của các thí sinh!" Sau khi MC dứt lời, vòng tay thông minh trên tay các thí sinh đồng loạt vang lên tiếng "tích tích". Mộ Lê bấm mở giao diện, thấy ngay các quy tắc và yêu cầu thi đấu vừa được MC công bố. Cô âm thầm rủa thầm tổ sản xuất chương trình chơi ác, nhưng ngay lập tức lại không giấu được niềm vui khi nghĩ đến khoản trợ cấp 1 triệu tinh tệ mỗi tháng! Có phần thưởng hấp dẫn, các thí sinh càng thêm máu chiến! Nếu có thể giành được số tiền đó, cô sẽ không còn phải lo lắng cho cuộc sống của mẹ Mộ và Mộ Minh Hiên nữa, có thể toàn tâm toàn ý tập trung vào cuộc thi. Ánh mắt Mộ Lê trở nên kiên định, bước chân cũng vững vàng và nhanh nhẹn hơn. Sau khi quy tắc thi đấu được công bố, phòng livestream cũng lập tức bùng nổ bình luận. [Oa! Quy tắc gắt dữ vậy? Mới trận đầu mà chắc là có khối người bị loại rồi!] [Đây không phải là tập huấn quân sự trá hình đấy chứ? Chơi kiểu gì mà căng thế này?] Tài khoản nghề nghiệp: Bí Đào [Còn có cả phần tìm kho báu nữa à? Kích thích vậy luôn hả?] [Một tháng được 1 triệu đó nha! Tổ chương trình làm ăn lớn ghê!] [Hứ, cũng không biết có bao nhiêu người sống sót nổi. Mấy mùa trước chưa ai trụ nổi một tháng đâu, nghe mùi chiêu trò quảng bá nhiều hơn á!]