Lê Minh Diệp ngồi dậy từ khoang thực tế ảo, A Minh cũng theo đó đứng lên. Nhìn thấy Lê Minh Diệp khẽ gật đầu với mình, A Minh cũng lộ ra vẻ mừng rỡ.
"Xác nhận rồi sao, tổng chỉ huy?"
"Ừm."
"Vậy thì quá tốt rồi! Tôi lập tức đi liên hệ người phụ trách?"
"Không cần. Chờ sau khi trận đầu tiên của cuộc thi kết thúc, chúng ta sẽ tự công bố. Đến lúc đó cho mọi người một bất ngờ cũng không muộn."
"Rõ!"
"Cô gái nhỏ này không tệ. Tra giúp tôi thông tin của cô ấy, tôi muốn xem thử."
"Rõ, tổng chỉ huy!"...
Cùng lúc đó, các cấp chỉ huy cao tầng của những quân khu khác cũng lần lượt phát hiện sự khác thường trong phòng phát sóng trực tiếp của Mộ Lê, ai nấy đều lần lượt truy cập vào xem.
Tại tổng hành dinh của quân khu số Một, tổng chỉ huy của quân khu này đang chăm chú nhìn dụng cụ hình vuông trong tay Mộ Lê, rồi quay sang hỏi phó quan bên cạnh: "Phong Minh, cậu thấy sao?"
Phong Minh đẩy nhẹ gọng kính mắt viền vàng trên sống mũi, vẻ mặt lạnh lùng, chậm rãi đáp: "Tổng chỉ huy không cần lo lắng. Thuộc hạ đã sớm có sắp xếp. Sau đó tôi sẽ lập tức truyền tin cho hai vị còn lại. Dù sao mục tiêu cuối cùng của mọi người đều là miệng núi lửa. Trước khi đến điểm cuối, ai sẽ giành được vật kia, còn chưa thể nói rõ được, ngài thấy có đúng không?"
Nghe lời Phong Minh, tổng chỉ huy của quân khu số Một - Phong Hạo Thiên, cuối cùng cũng mỉm cười, gật đầu hài lòng.
Quân khu số Sáu những năm gần đây ngày càng lớn mạnh, hắn tuyệt đối không thể chấp nhận việc quân khu Sáu lại một lần nữa vượt mặt quân khu Số Một trong kỳ thi đấu này!
Trong khi đó, tại tổng bộ quân khu số Tám, Mộ Hoàng Thiên lại không chú ý đến dụng cụ hình vuông, ánh mắt của ông chỉ tập trung vào gương mặt của Mộ Lê trên màn hình.
Nét mặt ông liên tục thay đổi, mà phó quan trung niên đứng cạnh - Mộ Vân Phi, thì lại đầy vẻ kích động.
"Giống quá! Thật sự rất giống! Trước kia mặt cô ấy lúc nào cũng bị tóc che đi, không ngờ đây mới là dung mạo thật của cô ấy! Tổng chỉ huy, có khi nào cô ấy chính là..."
Mộ Hoàng Thiên giơ tay ra hiệu bảo Mộ Vân Phi im lặng, rồi khẽ ra hiệu anh lại gần. Ông thì thầm vài câu bên tai anh.
"Vân Phi, cậu đích thân đi một chuyến tới hành tinh 1181 điều tra. Trước hết tìm hiểu kỹ càng về thân phận Mộ Lê, sau đó đến tận nhà cô ấy để xác minh từ đầu đến cuối. Tuyệt đối không được làm kinh động đến người khác. Nhất định phải hành động cẩn trọng."
Mộ Vân Phi lập tức gật đầu nhận lệnh, rồi xoay người rời đi sắp xếp công việc.
Sau khi Mộ Vân Phi rời đi, Mộ Hoàng Thiên lại quay về nhìn gương mặt nhỏ nhắn của Mộ Lê trên màn hình, lẩm bẩm: "Mộ Lê... Mộ Lê... cũng họ Mộ... thật đúng là trùng hợp..."
Lúc này, toàn bộ các quân khu đều bắt đầu có động tĩnh ngầm, nhưng hành động của quân khu số Tám lại vô cùng kín đáo, không khiến ai chú ý.
Giữa mười hai quân khu, từng cơn sóng ngầm mãnh liệt đang dần cuộn lên mà không ai hay biết.
Trong khi đó, ở đảo hoang thuộc hành tinh Lam Tinh, Mộ Lê đang cầm món dụng cụ hình vuông, vừa gõ gõ vừa mày mò, nhưng vẫn không tìm ra trọng điểm. Món đồ chẳng có phản ứng gì cả.
Cô sợ nếu cố gắng quá sẽ làm hỏng linh kiện có thể còn sử dụng được bên trong, nên không dám tháo bừa.
Cuối cùng, cô đành đặt nó lại vào giỏ, định sau này khi có đủ dụng cụ trong tay sẽ nghiên cứu kỹ hơn.
Lúc này, Mộ Lê hoàn toàn không hay biết mình đã nhặt được một món bảo vật và món bảo vật ấy lại mang ý nghĩa lớn lao đến nhường nào...
Nhờ có đồ ăn lấp đầy bụng, hai đêm nay Mộ Lê đều ngủ rất ngon. Duy chỉ có điều khiến cô khó chịu là toàn thân đã đổ đầy mồ hôi mà lại không thể tắm rửa gì.
Ngày thứ tư của [Sinh tồn nơi hoang dã], Mộ Lê quyết định, hôm nay nhất định phải tắm rửa cho thật sạch sẽ!
Buổi sáng, sau một bữa tiệc sầu riêng hoàn hảo no nê, Mộ Lê tiếp tục tiến về phía miệng núi lửa.
Thời gian vòng đấu đầu tiên đã trôi qua quá nửa, cô cũng đã đi được một nửa chặng đường.
Chỉ là đoạn sau không dễ đi như trước, nên cô càng phải tranh thủ từng phút từng giây.
Cả buổi sáng lang thang không thu hoạch được gì, đến khi bụng đói đến mức hơi rũ người, Mộ Lê định tìm một con suối xem có bắt được con cá nào không thì, bất ngờ!Trước mắt cô xuất hiện một mảng xanh biếc!