"Cho này. Mấy quả này tuy hơi chua, nhưng có thể bổ sung vitamin, đổi vị một chút. Tôi hái được một ít, mang về cho cô."
"Cảm ơn anh Quý! Tôi bắt được ít cua nhỏ, đợi tôi một chút, sắp có đồ ăn rồi!"
Mộ Lê đổ đầy nước sạch vào hộp cơm, đổ tôm hùm đất và cua nhỏ vào, lấy cát chà xát kỹ một lúc lâu, rồi tráng lại nước sạch nhiều lần, sau đó cho hết vào hộp cơm để nấu.
Vỏ ngoài của tôm và cua dính rất nhiều ký sinh trùng và trứng giun, dùng cát để chà giúp loại bỏ phần lớn. Phần còn lại thì phải trông chờ vào nước sôi nóng để diệt sạch.
Mộ Lê rất cẩn thận khi xử lý nguyên liệu nấu ăn, cô không muốn bị bệnh.
Khi nước sôi ùng ục, vỏ ngoài của cua và tôm bắt đầu chuyển sang màu đỏ rực. Mộ Lê không sợ thịt bị dai, vẫn kiên nhẫn đun thêm mười phút rồi mới vớt ra, đặt lên lá cây cho nguội bớt.
Trong lúc chuẩn bị đun nước uống lần nữa, cô mới bắt đầu xử lý phần đồ ăn đã chín.
Quý Lẫm vừa nhặt xong củi, thấy Mộ Lê đang loay hoay khó khăn với việc bóc vỏ tôm, liền vứt củi sang một bên, rửa tay sạch sẽ rồi bước lại giúp cô.
"Anh nghỉ đi, để tôi lột cho!"
[Oa oa oa! Ngọt ngào quá trời, Quý Lẫm đúng là tâm lý ghê!]
[Thịt thì không được ăn mà ăn cẩu lương trước cũng được... ]
[Bạn trai tôi mà được một nửa như anh ấy thì tốt biết mấy!]
[Con gái tui đơ luôn rồi, haha, cái mặt cổ nhìn không giống bất ngờ mà giống bị hù hơn đó... ]
[Phụt, Lê Lê đáng yêu ghê!]
Mộ Lê ngơ ngác bị kéo sang một bên, lúc đầu đúng thật là bị dọa. Cô không ngờ Quý Lẫm lại giành làm việc này với cô.
Nhìn anh chăm chú chiến đấu với từng chút thịt cua, Mộ Lê vừa buồn cười vừa cảm động.
Tuy cô vẫn không rõ vì sao Quý Lẫm lại đột nhiên đối xử tốt với mình, nhưng điều đó không cản cô bắt đầu thay đổi cái nhìn về người đàn ông bí ẩn, từng là tội phạm giết người này.
Nếu lúc trước cô còn dè chừng và xa cách, thì sau vài ngày sống chung, Mộ Lê đã bắt đầu tin tưởng và dần dựa dẫm vào anh.
Dựa vào người khác vốn không phải chuyện tốt, nhưng giữa hoàn cảnh sinh tồn khắc nghiệt như thế này, có một người đồng đội đáng tin, biết chia sẻ thì mới có thể sống sót lâu hơn.
Mộ Lê không thấy phiền khi đồng hành cùng Quý Lẫm, ngược lại còn cảm thấy rất an tâm. Cô tin rằng nếu anh đã quyết định đưa cô theo thì chắc chắn không phải lời nói suông.
Chỉ có điều... người đàn ông tốt như vậy, sao lại trở thành tội phạm giết người? Nhìn gương mặt tuấn tú của anh, Mộ Lê lại rơi vào trầm ngâm.
Nghĩ ngợi vài giây không ra được lý do gì, cô dứt khoát bỏ qua. Còn cây lưỡi hổ kia vẫn có giá trị, cô không muốn phí phạm.
Cô đứng dậy, quay về chỗ mọc lưỡi hổ, vừa đào vừa hì hục, đến khi đào nguyên cả bụi cây lên mới chịu dừng.
Cầm dao, cô tỉa hết thân lá, chỉ giữ lại phần rễ lớn nhất mang về doanh trại.
Trong lúc đó, Quý Lẫm đã lột xong thịt cua và tôm, cho hết vào hộp cơm. Mộ Lê nhận lấy, cắt vài quả cam nhỏ, vắt nước lên phần thịt để món ăn thêm vị chua thanh.
Trộn đều thịt và nước cam, Mộ Lê chia cho Quý Lẫm một nửa, phần mình thì cầm tay ăn luôn.
Thịt cua mang theo vị mặn đặc trưng hòa với vị cam chua nhẹ, ăn vào vừa thanh vừa ngọt dịu, như món salad nguyên bản, vừa ngon vừa bổ.
Đánh xong đoạn rễ, Mộ Lê đem phần rễ cây lưỡi hổ, mặc cho ánh mắt đầy nghi ngờ của Quý Lẫm, chôn ngay giữa đống lửa trại.
"Cô làm gì vậy?"
Mộ Lê cười thần bí: "Chuyện bí mật đó, sáng mai anh sẽ biết!"
Quý Lẫm đã đi cả ngày nên cũng không truy hỏi thêm. Dù sao mai cũng sẽ biết, anh cùng Mộ Lê bàn bạc việc thay phiên trực đêm xong liền đi nghỉ.
Càng đi sâu vào rừng, nguy cơ gặp thú dữ càng cao. Đêm qua, cả hai từng bị đánh thức bởi tiếng gầm đe dọa không rõ từ hướng nào, thế là họ quyết định từ nay về sau sẽ thay phiên canh đêm để đảm bảo an toàn.
Đêm nay, vì cần yên ổn nghỉ ngơi sớm, Quý Lẫm cố ý để Mộ Lê canh nửa đêm đầu.
Thấy Quý Lẫm không truy hỏi nữa, Mộ Lê cũng không nói gì thêm. Cô nhóm lửa lên cháy lớn hơn, lặng lẽ chờ màn đêm buông xuống.
Càng đến gần miệng núi lửa, địa hình càng cao và hiểm trở, đoạn đường ngày mai họ phải vượt qua sẽ là một trong những chặng khó khăn nhất.
Họ cần dưỡng sức đầy đủ, chuẩn bị sẵn sàng cả lương thực và nước uống.
[Thử thách sinh tồn nơi hoang dã] đã bước sang ngày thứ sáu.