Mộ Lê nhìn mà không khỏi nghi ngờ chỉ số thông minh lẫn thể lực của cư dân Tinh hệ.
Có người vì ngủ ngoài trời, gặp mưa đêm, bị sốt cao, sợ chết nên bỏ cuộc.
Có kẻ vừa mới vào rừng chưa đến nửa ngày đã bị rắn độc cắn phải, trúng độc rồi cũng rút lui.
Cũng có những người xui hơn, gặp mưa lớn, chọn nhầm đường, trượt chân rơi xuống dòng nước, bị nước cuốn trôi đi cả vài cây số, đến khi được cứu hộ xong thì cũng lập tức xin rút lui.
Không ít người bị loại đều do thiếu kiến thức và kinh nghiệm sinh tồn ngoài thiên nhiên.
Những người dự thi vì phần thưởng, phần lớn chẳng hiểu gì về chuyện sinh tồn nơi hoang dã cả.
Càng ít đối thủ cạnh tranh càng tốt, dù sao đây mới chỉ là ngày đầu tiên, Mộ Lê đoán sau đợt thanh lọc đầu, ít nhất một phần ba người sẽ bị loại.
Sắc mặt cô không thay đổi, kiên nhẫn xem hết danh sách những người rút lui. Không thấy cái tên quen nào, cô mới yên tâm.
Không hiểu sao, hình ảnh gương mặt đầy nét dã thú và vết sẹo nơi khóe mắt của Quý Lẫm lại chợt hiện lên trong đầu cô. Không biết anh thế nào rồi...
Lúc chia tay trong rừng, Mộ Lê đã liếc qua trang bị của Quý Lẫm. Điều khiến cô bất ngờ là anh ấy thật sự nghe theo lời khuyên của mình.
Không rõ anh mù quáng tin cô hay là thật sự có chút hiểu biết về sinh tồn hoang dã nữa...
Người đang được Mộ Lê nhớ tới - Quý Lẫm đang mang đôi giày rơm tự chế, chạy nhanh về phía miệng núi lửa.
Dáng người anh cao gầy, vóc dáng săn chắc, cơ bụng sáu múi ẩn hiện dưới lớp áo ngắn tay, cánh tay và bắp chân nổi rõ đường gân, đủ cho thấy anh vốn là người có thể chất cực kỳ mạnh mẽ.
Vận may không tệ. Mới xuất phát không bao lâu đã gặp được một con sông – vừa có nước sạch, vừa bắt được kha khá cá, ăn một bữa no nê.
Tay nghề anh cũng rất khéo, đôi giày rơm anh đan còn chắc chắn hơn cả của Mộ Lê.
Nhờ vẻ ngoài cuồng dã mà tuấn tú, lại có vết sẹo lạnh lùng trên mặt đầy khí chất sát thủ, phòng phát sóng trực tiếp của Quý Lẫm có lượt xem rất cao, xếp ngay sau Mộ Lê.
Ngoài mười hai người đại diện các quân khu, Mộ Lê và Quý Lẫm là hai người có sức hút nhất trong nhóm người thường.
Hiện tại, Quý Lẫm đang tranh thủ thời gian lên đường, muốn nhanh chóng đến được địa điểm mục tiêu.
Trừ những lúc nhất thiết phải ăn uống và bổ sung thể lực, ban ngày anh không dừng chân lấy một khắc.
Khu rừng hoang vu không có lối đi, cả hành trình buộc phải tự mở đường. Mặt đất thì trơn trợt, cành cây thì đan chéo khắp nơi, không cẩn thận là sẽ bị thương.
Quý Lẫm vừa đi vừa cực kỳ cẩn thận. Cùng lúc đó, anh nhận được một loạt tin tức trên quang não.
Không thấy tên Mộ Lê trong những tin tức ấy khiến anh thở phào, đồng thời lại thêm tò mò về cô.
Cách họ quen nhau vốn đã kỳ lạ, thế mà cô gái nhỏ này lại còn chủ động nhắc anh mang theo công cụ sinh tồn, mà thứ nào cũng chính xác đến đáng ngạc nhiên, khiến Quý Lẫm không khỏi thấy giật mình.
Chuyện người toàn quân khu đều tham gia cuộc thi sinh tồn hoang dã đã đủ lạ, vậy mà một cô bé yếu ớt như cô ấy lại hiểu biết đến mức này, càng khiến anh cảm thấy khó hiểu.
Tất cả cũng chỉ vì hôm đó anh đi báo thù, cảm xúc kích động, giết người quá nhập tâm nên không kịp rút lui, bị bắt giam. Nếu không, anh đã sớm...
Quý Lẫm sờ lên chỗ gồ nhỏ vừa nổi trên vai, bất giác thở dài.
Hiện giờ đã đến nước này, anh chỉ còn có thể gửi gắm hy vọng vào cuộc thi sinh tồn hoang dã này.
Nghe nói nếu giành được quán quân, sẽ được rời khỏi ngục giam, chỉ là phải sống sót suốt một năm ở vùng hoang dã, anh rất muốn thử!
Bên này Quý Lẫm vừa đi vừa suy nghĩ, bước chân chưa dừng, thì bên kia, Mộ Lê vẫn đang say sưa ăn cá nướng, hoàn toàn không biết nguy hiểm đang dần tiếp cận.
Ngay trên cành cây cách đỉnh đầu cô chưa tới một mét, một con rắn nhỏ màu xanh biếc, thân ngụy trang hoàn hảo như cành cây, đang chậm rãi bò lại gần cô.
0. 8 mét...
0. 5 mét...
0. 3 mét...
Nó phun nhẹ ra sợi tơ độc, chuẩn bị tung đòn chí mạng!
Đúng lúc đó, không hiểu sao, con rắn như bị thương nặng, đột nhiên rơi khỏi cành cây, rơi đúng lên cổ Mộ Lê. Từ xa nhìn lại như cô đang đeo một dải lụa xanh quanh cổ.
Da cổ bất ngờ chạm vào vật thể lạnh lẽo lạ lẫm, Mộ Lê suýt thì nhảy dựng.