"Rõ, tổng chỉ huy!"
"Đi, đi cùng tôi vào khoang thực tế ảo, nếm thử xem cái thứ kia rốt cuộc có vị gì."
Nói rồi, Lê Minh Diệp cùng phó quan cùng nhau nằm vào khoang thực tế ảo.
Lúc này, Mộ Lê đã dùng con dao sắc khéo léo rạch một đường theo hình dáng vỏ ngoài đầy gai của trái sầu riêng.
Sau khi đặt dao xuống, cô dùng hai tay bóp mạnh, chỉ một cái là trái sầu riêng lập tức tách đôi.
Khi lớp cơm vàng mềm mại bên trong vừa lộ ra, mùi hương đặc trưng của sầu riêng liền lan tỏa khắp toàn nơi trú ẩn.
Trong phòng phát sóng thực tế ảo, những khán giả ngồi quanh Mộ Lê đang "ăn dưa hóng chuyện" lập tức ngửi được hương thơm kỳ lạ ấy...
Lê Minh Diệp vừa mới vào đến phòng live stream của Mộ Lê thì lập tức bị một mùi... trứng thối nồng nặc ập vào mũi.
Suýt chút nữa ông đã bỏ chạy khỏi phòng, nhưng lý trí buộc ông phải ở lại.
Lê Minh Diệp nén lại phản ứng, ghé sát phó quan hỏi nhỏ: "A Minh, cậu có ngửi thấy cái mùi đó không? Thứ này thật sự ăn được à? Không sợ ngộ độc thực phẩm sao?"
Lúc này, vị phó quan A Minh lại đang ra vẻ say sưa, như thể bị mùi đó làm cho mê mẩn.
"Ngửi thấy rồi, thơm quá là thơm ấy chứ! Tổng chỉ huy, tôi chờ không nổi nữa, muốn ăn ngay một miếng!"
Lê Minh Diệp: ...
Chẳng lẽ là khứu giác của mình có vấn đề?
Thế nhưng, nhìn thấy những bình luận của cư dân mạng đang điên cuồng chạy đầy màn hình, Lê Minh Diệp hiểu ra, không phải khứu giác của ông có vấn đề, mà là mỗi người cảm nhận mùi hương này theo một cách khác nhau. Quả thật quá đỗi kỳ lạ.
[Ọe! Đây là cái mùi gì vậy? Thứ vàng vàng kia, chẳng lẽ chị gái nhỏ định ăn... phân trong buổi phát sóng trực tiếp?]
[Cái mùi hôi nồng này đúng là quá sức chịu đựng, thật sự là đồ ăn sao? Tôi bắt đầu nghi ngờ cuộc đời mình rồi!]
[Ơ, rõ ràng là một mùi thơm đậm đà mà! Mấy người bên trên đừng có nói bừa!]
[Mau ăn đi, mau ăn đi! Chị gái nhỏ thật sự bắt đầu ăn rồi kìa!]
[Trời ơi, thật sự ăn được hả?]
[Hừ, rõ ràng là mùi thơm! Ăn thì ăn, sợ gì chứ!]
[Oa- Vào miệng mềm tan, ngọt dịu lại lẫn chút hương trái cây thanh nhẹ, giống như đang ăn một lớp bơ thật dày ấy!]
[Vừa vào miệng đã tan, vị ngon không tưởng luôn!]
[Không có tiền mua bánh kem bơ đâu!]
[Không có tiền mua bánh kem bơ +1!]
[Đừng than thở nữa, chị gái nhỏ sắp ăn xong rồi đó! Ngon quá chừng, ai không có tiền ăn bánh kem bơ có thể thử cái này, ngồi chờ miếng tiếp theo thôi!]
[Ngon thật sự! Thơm ngọt vô cùng! Ngồi ngoan chờ tiếp!]
Trên Tinh Võng, một bài viết có tiêu đề: "Nhanh tới xem! Chị gái nhỏ đang phát trực tiếp ăn... phân?" lập tức bị đẩy lên top tìm kiếm. Phòng phát sóng của Mộ Lê vì vậy mà lượng người xem tăng vọt. ...
Lúc này, Lê Minh Diệp bị mùi hương lạ kia làm cho nghi ngờ cả nhân sinh.
Nhìn một bên là cư dân mạng khen thơm nức nở, một bên là Mộ Lê đang ăn say sưa, ông dừng lại một chút rồi quay sang hỏi phó quan: "A Minh, cậu nếm thử chưa? Mùi vị thế nào?"
"Ngọt mà không ngấy, mềm mại như tơ lụa tan trong miệng, vừa thơm vừa ngọt khiến người ta chỉ muốn ăn mãi không thôi! Tổng chỉ huy, mùi vị này thật sự khiến người ta không thể dừng lại được!"
Nghe đến đó, Lê Minh Diệp khựng lại vài giây. Mộ Lê vừa vặn tách ra miếng thứ hai, ông nghiến răng, đưa tay với tới phần thịt quả màu vàng óng kia.
Ngoài cái mùi có hơi... kỳ lạ ra, vị ngon đặc trưng và kết cấu đặc biệt của sầu riêng đã khiến Lê Minh Diệp như mở ra một cánh cửa mới trong thế giới ẩm thực.
Một khi đã chấp nhận được mùi hương kỳ lạ ấy, thì thật sự khiến người ta không thể dừng lại nổi.
Thấy Mộ Lê thành thạo xử lý xong cả quả sầu riêng, Lê Minh Diệp có chút ghen tị, dù sao thì cô ấy mới là người thật sự được ăn, còn họ chỉ được nếm thử qua một đống dữ liệu và mô phỏng giả lập.
Cũng may Mộ Lê không khiến ông thất vọng. Ăn xong quả sầu riêng đó, cô không tiếp tục nữa mà rửa tay sạch sẽ, sau đó, dưới ánh lửa leo lét, cầm lấy một dụng cụ hình vuông lên xem xét.
Lê Minh Diệp lập tức bị thu hút hoàn toàn bởi vật thể hình vuông trong tay cô, ánh mắt ánh lên ý cười rõ rệt.
Sau khi thưởng thức toàn bộ cảnh tượng ấy trong chế độ thực tế ảo, ông rời khỏi phòng phát sóng.