Tính đến hiện tại, số người bị loại đã chiếm một phần ba. Không ít người bỏ cuộc vì đói, khát, ngộ độc thực phẩm, hoặc mắc bệnh giữa rừng rậm.
Tại tinh cầu Song Tử, phòng phát sóng chính của chương trình.
Chỉ huy Cố nhìn lên dãy màn hình ngày càng tối dần, không giấu được nụ cười hài lòng. Ông ta tin rằng chỉ cần qua hôm nay, sẽ có thêm một nửa người nữa bị loại.
Điều mà ông ta đang mong chờ nhất, chính là phản ứng của đám thí sinh khi họ biết được nội dung vòng thi thứ hai là gì.
Hòn đảo Lam Tinh, khi Mộ Lê tỉnh dậy thì Quý Lẫm đã không còn ở trong trại.
Trên bếp lửa vẫn còn một khúc củi mới được thêm vào chưa lâu, Mộ Lê đoán Quý Lẫm hẳn chỉ mới rời đi, có lẽ là để kiểm tra mấy cái bẫy mà anh đã đặt sẵn.
Cô rời chỗ nghỉ, dùng cành liễu chấm ít tro than nghiền mịn để đánh răng, rồi rửa mặt qua loa.
Sau đó, Mộ Lê đào phần thân củ cây lưỡi hổ mà hôm qua cô đã chôn xuống tro lửa.
Sau một đêm vùi trong than nóng, phần củ đã trở nên mềm đi, Mộ Lê dùng dao nhỏ cạo lớp vỏ cháy bên ngoài, để lộ phần ruột bên trong có màu trắng ngả vàng, trông như hành tây đã chín.
Cô cắt củ ra thành những miếng nhỏ, chuẩn bị đợi Quý Lẫm quay lại để cùng nhau ăn sáng, một bữa ăn vừa ngọt, vừa nhiều tinh bột.
Mộ Lê vừa chuẩn bị xong thì nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân nặng nề. Cô ngẩng đầu lên thì thấy Quý Lẫm đang vác một con dê rừng hoang dã trở về.
Mộ Lê mừng đến mức muốn nhảy dựng lên, cô không ngờ bẫy của Quý Lẫm lại hiệu quả như vậy, bắt được cả một con dê rừng to xác!
Đúng là đi cùng Quý Lẫm thì chẳng lo đói, cô nhìn anh mà ánh mắt sáng rỡ như có sao lấp lánh.
Ánh mắt đầy ngưỡng mộ của Mộ Lê khiến Quý Lẫm khá hài lòng. Anh tháo dây giày xuống, treo ngược con dê rừng lên cành cây rồi bắt đầu sơ chế.
"Tôi xử lý con dê trước, cô đi nhặt thêm củi. Xong phần này rồi tôi với cô sẽ tiếp tục lên đường." Quý Lẫm vừa làm vừa dặn dò.
"Đừng đi quá xa, nhớ kỹ dấu hiệu tôi chỉ cô hôm qua, nơi nào có bẫy thì đừng lại gần, coi chừng sập bẫy. Nếu có đi ngang thì cũng tranh thủ xem có con mồi nào dính bẫy không. Nếu sợ quá thì nhặt ít củi xong rồi quay về, tôi sẽ đi lấy tiếp."
Mộ Lê nghe vậy liền gật đầu như gà mổ thóc, vui vẻ đưa cho anh phần củ cây lưỡi hổ đã chín: "Xem nè! Đây là 'bí mật' tối hôm qua đó. Nếm thử đi!"
Nói rồi cô cũng ăn vội vài miếng lót dạ, đeo giỏ lên lưng rồi nhanh nhẹn rời trại.
Thời tiết nóng, nếu không xử lý kịp, thịt dê sẽ rất nhanh bị ôi. Mộ Lê hiểu điều đó, nên họ cần sơ chế sạch sẽ ngay rồi mới tiếp tục hành trình.
Thịt dê sẽ cung cấp cho họ lượng đạm và dưỡng chất dồi dào, giúp bù đắp năng lượng tiêu hao khi vượt đường núi phía trước.
Đối với Mộ Lê – người hoàn toàn thờ ơ với thực phẩm bổ dưỡng, thì thịt dê chính là bữa ăn cô mong chờ nhất kể từ khi đến thế giới này!
Trong khi Quý Lẫm ăn chút củ từ cây lưỡi hổ rồi bắt đầu thuần thục lột da, xẻ thịt dê bằng con dao găm, thì Mộ Lê đã đi kiểm tra hai cái bẫy rập.
Cả hai cái đều bị phá không có con mồi nào, hiển nhiên là con mồi đã trốn thoát.
Cô thu lại dây thừng ở hai bẫy rập đó, rồi tiếp tục hướng về chiếc bẫy cuối cùng mà Quý Lẫm đã đặt. Trên đường đi, anh cẩn thận dùng nhánh cây đánh dấu lối đi để tránh bị lạc.
Mộ Lê lần theo dấu và rất nhanh đã tìm đến bẫy cuối. Đây là chiếc bẫy kép mà Quý Lẫm thiết lập, tận dụng hai hố đất tự nhiên tại đây để bắt động vật lớn.
Bẫy đã bị kích hoạt. Mộ Lê vui vẻ né qua hố thứ nhất, rồi đến miệng hố thứ hai, cúi người xuống nhìn thử.
Nhưng trong hố không có dê rừng, heo rừng hay nai ngốc như cô đoán, mà là... một đôi mắt đen thẫm đang nhìn thẳng lên, y hệt đôi mắt của cô.
Ánh mắt giao nhau trong thoáng chốc, Mộ Lê suýt thốt lên chửi thề: Thật không thể tin nổi! Mình đang nằm mơ à?
Cô không ngờ trong cái bẫy của Quý Lẫm lại là... Lê Tinh Dạ!
Đúng là ông trời có mắt. Quả báo đến cũng nhanh. Trước đó Lê Tinh Dạ đã cứu cô, không ngờ bây giờ lại đến lượt cô cứu lại anh ta, phong thủy luân chuyển, ân oán cuối cùng cũng trả xong. Tự nhiên cô thấy nhẹ lòng, nhưng vẫn không nói gì cả.