Nụ cười trên mặt cô lập tức đông cứng rồi chuyển sang nghiêm trọng. Lý trí lập tức trở về, cô cứng đờ đứng đó, không dám động đậy.
Từ cảm giác lạnh lẽo trên da và qua ánh nhìn thoáng thấy cái đuôi nhỏ đỏ đỏ, cô đoán đó là rắn. Cô càng không dám manh động, sợ làm nó giật mình.
Cách đó không xa, Lê Tinh Dạ vẫn luôn quan sát cô. Thấy cô không hét ầm lên vì sợ, anh ta có phần bất ngờ, không ngờ gan con bé này cũng lớn thật.
Lê Tinh Dạ nhướng mày, thấy cô bị dọa đến đứng im bất động, lại càng hài lòng, khóe môi khẽ cong.
Nhưng ngay sau đó, động tác tiếp theo của Mộ Lê khiến nụ cười trên môi anh ta lập tức đông cứng lại...
Chỉ thấy Mộ Lê nửa người trên bất động, cực kỳ cẩn thận đặt xiên cá nướng xuống, mắt trái mắt phải đảo qua, xác định độ dài và vị trí của con rắn.
Hai tay cô ra đòn như chớp giật, cùng lúc túm lấy đầu và đuôi con rắn nhỏ, toàn bộ động tác liền mạch gọn gàng, thậm chí mắt còn chưa kịp chớp.
Xương ở phần đầu con rắn rõ ràng bị bóp gãy, lúc này cái đầu bé tí kia đã lệch sang một bên thành một góc vuông, mềm oặt nằm trong tay Mộ Lê.
Đến khi bắt được rồi, Mộ Lê mới nhận ra con rắn này từ lúc nào đã tắt thở, trách không được lúc cô ra tay nó không hề phản kháng.
Cô hơi nghi hoặc nhìn quanh một vòng, quay đầu liền bắt gặp Lê Tinh Dạ cách mình chừng trăm mét, nghĩ chắc vừa rồi chính lanh ta ra tay.
Trong lòng cô dâng lên một trận chấn động, thật đúng là lợi hại. Tinh thần lực của anh ta có thể từ xa hàng trăm mét giết địch trong nháy mắt. Nếu anh ta thật sự có ý muốn hại cô... cô liệu còn cơ hội sống sót không?
Hai người họ đúng là có duyên, lại trùng hợp cùng lúc đi về một hướng. Khán giả trong phòng livestream đều xuýt xoa gọi là kỳ tích, vì từ đầu tới giờ, đây là cặp người dự thi duy nhất trong toàn bộ đấu trường vô tình gặp nhau.
Nhìn con rắn nhỏ trong tay, da màu xanh biếc, đầu tam giác, bụng vàng trắng, trong lòng Mộ Lê chợt rúng động, sợ hãi thoáng qua trong nháy mắt.
Đây chính là loài rắn cực độc, Trúc Diệp Thanh. Nếu bị cắn, nhẹ thì trúng độc sưng phù toàn thân, nặng thì ảnh hưởng tim mạch, dẫn tới suy tim mà chết.
Mộ Lê cuộn con rắn lại rồi ném vào sọt, vừa thầm mắng bản thân sau khi rời khỏi ngục giam thì hơi kiêu căng, vừa cẩn thận gói con cá nướng còn lại, mang về phía Lê Tinh Dạ.
Dù người này tính cách chẳng ra gì, nhưng dù sao cũng vừa cứu cô một mạng, ít nhất cũng nên cảm ơn một tiếng, cảm ơn xong là hai bên không ai nợ ai.
Thấy Mộ Lê tiến về phía mình, Lê Tinh Dạ cau mày, không hiểu cô đang định giở trò gì.
Cô càng tới gần, khoảng cách chỉ còn chưa đầy năm bước, anh ta lập tức lùi lại hai bước, giơ tay chặn trước mặt cô, lạnh giọng quát: "Dừng lại. Cô định làm gì?"
Bị Lê Tinh Dạ vô duyên vô cớ quát lớn, Mộ Lê không khỏi trợn mắt: cô đâu phải sắc lang đâu chứ! Gương mặt đề phòng kia là đang diễn trò gì với ai đây?
Mộ Lê dừng bước, đưa con cá nướng trong tay lên phía trước một chút, gương mặt không biểu cảm, nói: "Yên tâm, tôi không định làm gì cả. Chỉ là tới đây để cảm ơn, vừa rồi anh đã cứu tôi. Đây là lễ cảm tạ, muốn ăn không?"
Lê Tinh Dạ hơi khựng lại, vành tai đỏ lên đôi chút, thì ra anh ta hiểu lầm.
Nhớ lại buổi sáng từng ngửi thấy mùi cá nướng thơm phức, Lê Tinh Dạ vốn định từ chối, nhưng cuối cùng vẫn nuốt lời xuống. Dù sao đây cũng là lễ vật người khác chủ động đưa tới, không lấy thì phí.
"Nếu cô thật lòng muốn cảm ơn, vậy tôi nhận. Đặt ở tảng đá kia là được rồi. Lần sau nhớ cẩn thận, không phải lần nào cô cũng gặp may mà đúng lúc gặp tôi đâu."
Nói xong, Lê Tinh Dạ quay đầu đi, để lại cho Mộ Lê một góc mặt khó dò đầy cao ngạo.
Khóe mắt liếc thấy vẻ mặt sững sờ của Mộ Lê, trong lòng Lê Tinh Dạ bỗng thấy hả hê kỳ lạ. Không hiểu sao, việc khiến cô bối rối lại khiến anh ta thấy có chút vui.
Nhưng còn chưa kịp suy nghĩ thêm, thì thấy Mộ Lê nhún vai, ném con cá nướng lên tảng đá bên cạnh rồi quay người đi thẳng về chỗ cũ.
Một nửa đồ ăn duy nhất của bản thân đem làm lễ tạ ơn, trong lòng cô lập tức hơi xót xa.
Mộ Lê vốn tưởng Lê Tinh Dạ sẽ chê cá nướng của cô, ánh mắt nhìn qua còn khinh khỉnh.