Chương 23

Toàn Tinh Tế Xem Tôi Sinh Tồn Hoang Dã

undefined 07-01-2026 00:31:22

Cá vừa vào gần bờ, từng con nối tiếp nhau nhảy lên bãi cát, khiến Mộ Lê trợn tròn mắt, phòng livestream cũng im phăng phắc như bị đóng băng. [Đám cá này ngoan thế cơ à? Tự lao vào bờ tự tử luôn!] [Quào, tinh thần lực mạnh thật sự!] [Quả không hổ là chỉ huy cấp 3S!] Thì ra tinh thần lực còn có thể dùng như vậy! Mộ Lê vừa húp canh cá, vừa nhìn Lê Tinh Dạ biểu diễn, trong mắt lộ rõ vẻ ngưỡng mộ không hề che giấu. Trông cách anh ta bắt cá mà nhẹ nhàng như không, so với cô đúng là... khác biệt một trời một vực. Thế nhưng rất nhanh, hành động tiếp theo của Lê Tinh Dạ khiến cô choáng váng, suýt nữa thì bật cười thành tiếng. Chỉ thấy Lê Tinh Dạ cầm con cá lên rửa sơ, vẻ mặt thoáng khựng lại một chút. Anh ta không đánh vảy, cũng chẳng móc ruột, chỉ nhóm lửa rồi lấy nhánh cây xuyên qua con cá, đặt thẳng lên lửa nướng. Hai mươi phút sau, còn chưa kịp nếm thử một miếng bữa sáng tự tay mình làm, phòng livestream của anh ta đã rần rần náo động. [Sao vậy, sao vậy, cá nướng khói mù mịt rồi, có ăn được không? Nam thần của tôi nướng cá, tôi muốn ăn miếng đầu tiên!] [Ngoan ngoãn ngồi chờ chồng tôi làm cá nướng cho tôi ăn!] [Chồng tôi đỉnh nhất! Không chỉ đẹp trai mà còn biết nấu ăn!] [Ọe! Sao tanh dữ vậy? Là tôi mở sai chế độ xem à?] [Ờm... cá nướng của chồng tôi có gì đó không ổn, sao vừa cho vào miệng đã là vảy cá dai dai tanh tanh chứ không phải thịt cá mềm ngọt?] [So với cá nướng và canh cá của chị gái bên kia, tôi cảm giác mình đang ăn thứ gì đó không thể miêu tả nổi... Tôi không bao giờ muốn thử đồ ăn trong phòng livestream của Thượng tướng Lê nữa! Đồ ăn của ảnh độc lắm!] [Xin lỗi, tôi phải qua phòng chị gái xin miếng canh súc miệng ngay!] [Haiz, nam thần thì chỉ cần đẹp trai thôi, mấy chuyện khác không quan trọng!] [Ừm, chồng tôi chỉ cần phụ trách xinh đẹp như hoa là được rồi, mấy chuyện bếp núc cứ để người khác làm đi!] [Chồng yên tâm, cho dù cá nướng dở tệ, em vẫn yêu anh tha thiết như thường!]... Lê Tinh Dạ nhìn con cá nướng cháy đen bốc mùi tanh nồng trên tay, vẻ mặt đầy ngơ ngác. Thị lực của anh ta rất tốt, chẳng phải Mộ Lê cũng làm giống hệt như vậy sao? Thế nhưng vì sao... không chỉ bề ngoài khác biệt mà ngay cả mùi vị cũng cách nhau một trời một vực? Bụng Lê Tinh Dạ không ngừng sôi ùng ục, khiến anh ta chẳng còn tâm trí suy nghĩ. Một thượng tướng Lê chưa từng bước chân vào bếp nào có biết rằng... cá không thể ăn kiểu đó. Chờ đến khi anh ta cầm con cá nướng lên, cạo lớp da cháy đen bên ngoài, cắn một miếng, toàn là vị tanh của thịt sống. Cắn sâu thêm một chút, suýt nữa là nhai phải đám nội tạng cá chưa móc bỏ. Biểu cảm vẫn cố giữ bình tĩnh, nhưng Lê Tinh Dạ suýt nữa không nhịn nổi nôn ra. Anh ta gắng ép bản thân nuốt trọn miếng cá tanh, từng miếng một nuốt xuống, miễn cưỡng xử lý xong chút thịt ít ỏi còn sót lại trên con cá nướng khét lẹt. Dùng lá cây hứng nước xúc miệng, anh ta đành từ bỏ ý định tiếp tục bắt cá, không phải vì đã ăn no, mà là... thật sự quá kinh khủng. Quả nhiên, anh ta chẳng có thiên phú xuống bếp. Từ sớm, Mộ Lê đã nhìn thấy toàn bộ thao tác kỳ quặc của Lê Tinh Dạ. Trong lòng cô lập tức khẳng định: tên đàn ông đẹp mã này chẳng có phong độ gì cả, lại còn vụng về đến mức chẳng biết nấu nướng. Tâm trạng cô lập tức phấn chấn hẳn. Hừ, trai đẹp vô dụng! Sau khi ăn xong bữa sáng thịnh soạn, cô gói hai con cá nướng còn lại bằng lá cây cẩn thận để dành cho bữa trưa, rồi dập tắt lửa trại. Tro tàn cũng được gom lại, gói kỹ càng, sau đó cô nhanh chóng lên đường. Chỉ một lúc sau khi Mộ Lê rời đi, Lê Tinh Dạ cũng đã nghỉ ngơi đủ, tiếp tục hành trình của mình. Mộ Lê suốt buổi sáng đều cắm đầu tiến bước. Đến tận giữa trưa, khi ánh sáng từ quang não lóe lên cùng tiếng tích táp vang lên, cô mới thoát khỏi trạng thái tập trung cao độ. Tìm được một chỗ có bóng râm, cô vừa gặm cây mía còn sót lại từ hôm qua, vừa mở quang não ra xem. Trước tiên, cô kiểm tra bản đồ, xác nhận mình không đi sai đường, rồi mới mở khung tin nhắn, hàng loạt thông báo hiện lên dày đặc. Toàn bộ đều là thông báo... người tham gia bỏ cuộc! Hơn hai mươi người, với đủ mọi lý do hết sức ngớ ngẩn.