Chương 18

Toàn Tinh Tế Xem Tôi Sinh Tồn Hoang Dã

undefined 07-01-2026 00:31:22

Cảm thấy nặng tay, cô liền tìm một tán cây có bóng râm ngồi xuống, bắt đầu ra tay chế tạo. [Chị gái xinh kia đang làm gì thế? Sao lại dừng lại rồi?] [Có phải khát hay mệt không? Tôi nhớ cô ấy không chọn gói dịch dinh dưỡng mà?] [Tò mò quá đi!]... Vì Mộ Lê là người đầu tiên chế tạo công cụ trong số các thí sinh, nên màn hình của chủ kênh livestream lập tức chuyển về phòng chiếu của cô. Dưới bàn tay khéo léo của Mộ Lê, khung tròn của chiếc giỏ dần hiện ra. Chỉ thấy mười ngón tay cô di chuyển thoăn thoắt, khéo léo đan bện từng sợi dây. Chỉ hơn mười phút sau, một chiếc giỏ đan bằng dây leo đã thành hình hoàn chỉnh. Dùng chỗ dây leo còn thừa bện thành hai sợi đai đeo chắc chắn, Mộ Lê nhìn chiếc sọt đã thành hình, hài lòng gật đầu. [Oa, chị gái đang làm phép hả? Nháy mắt có luôn cái sọt!] [Quả nhiên dân gian nhiều cao thủ, chị gái giỏi thật!] [Khéo tay đỉnh thật sự! Tôi "đổ" mất rồi!] [Tôi cũng mê rồi nè!]... Sau khi được màn hình chính cắt đến trong chốc lát, phòng livestream của Mộ Lê lập tức tăng thêm mấy chục fan. Dù tổng cộng mới hơn một trăm người theo dõi, thua xa những "ông lớn" thuộc mười hai quân khu và không có hiệu ứng mồ hôi mồ kê như mấy thí sinh đang liều mạng ngoài kia, nhưng bảng xếp hạng của Mộ Lê vẫn âm thầm nhích lên trong số hơn một nghìn phòng phát sóng. Cô ném quần áo và hộp cơm vào sọt, đeo thử lên lưng, sau đó điều chỉnh lại độ dài đai đeo, kiểm tra xong xuôi rồi tiếp tục lên đường. Chỉ tiếc, vận may của cô hôm nay không tốt, hoặc điểm xuất phát quá hẻo lánh, mà đi mãi đến gần trưa cũng chẳng thu được gì. Mặt trời càng lên cao, nhiệt độ trên đảo cũng tăng theo, nhanh chóng chạm ngưỡng 30 độ. Mộ Lê lập tức tăng tốc tìm nguồn nước và thức ăn. Đôi ủng cao bức bí khiến chân cô ra mồ hôi đầm đìa, bước chân nặng nề hơn, tốc độ thoát hơi nước trong cơ thể cũng nhanh hơn. Cô phải tìm nước bổ sung gấp. Dọc đường đi, cô tranh thủ nhặt thêm ít cỏ khô dai chắc, tiện tay ném vào sọt. Lúc xuyên qua một rừng cây thấp, vừa ngẩng đầu lên, hai mắt Mộ Lê sáng rực. Không xa trước mặt cô là một bụi thực vật màu tím nhạt, mỗi đoạn thân đều có đốt và mầm, thoáng nhìn rất giống cây trúc. Mộ Lê vui mừng bước nhanh tới, đặt sọt sang một bên, rút khảm đao ra, nhằm thẳng gốc cây mà chém. Vài nhát là chặt được một thân lớn. Mộ Lê chặt một khúc nhỏ, đặt lên môi nếm thử. Khi xác nhận mùi vị quen thuộc, cô mới yên tâm chặt thêm vài khúc nữa. [Chị gái có đói quá nên hoa mắt không? Bộ định ăn... cây trúc thật à?] [Thứ đó thật sự ăn được hả? Sao tôi chưa từng thấy bao giờ?] [Nhìn giống cây gậy hơn là đồ ăn đó... ] [Mới nãy chị ấy nếm thử mà, chắc là ăn được! Tôi cũng muốn thử một miếng!] Do lịch sử biến động, dữ liệu mà chòm sao Song Tử hiện đang lưu giữ về Trái Đất cực kỳ thiếu hụt. Rất nhiều loài thực vật và động vật không còn được ghi chép. Từ sau khi dịch dinh dưỡng trở thành nguồn bổ sung chủ yếu, người dân chòm sao càng ít quan tâm đến tự nhiên. Những thứ vốn rất phổ biến trên Trái Đất, người thời nay gần như không còn nhận ra. Loại cây này có hình dáng giống hệt cây mía, từ màu sắc, vỏ ngoài đến hương vị đều như đúc. Mộ Lê xem nó đúng là mía, liền vui vẻ chặt thành từng đoạn, nhanh tay chẻ vỏ, đưa vào miệng nhai thử. Vị ngọt thanh mát tràn ngập khoang miệng, không chỉ giúp cô bù nước sau cả buổi sáng mất sức, mà lượng đường trong mía cũng lập tức mang lại cho cô một ít năng lượng. Cô ăn không ngừng nghỉ, chẳng mấy chốc xơi sạch một khúc, đến khi quai hàm bắt đầu mỏi mới chịu dừng lại. Mùi vị mía ngọt ngào trong phòng livestream cũng khiến nhiều khán giả bị kích thích, đến mức có người không kiềm được mà muốn ăn thử theo. Mía giúp giảm cơn khát nhanh chóng, Mộ Lê chặt phần còn lại thành khúc nhỏ, cho vào sọt, tiện tay cắt thêm vài lá to để phủ lên trên. Cô lười không muốn gọt vỏ nữa, bèn vừa đi vừa nhai luôn như vậy. Người xem trong phòng livestream thi nhau bắt chước, không ít thí sinh cũng đi chặt mía ăn theo. [Ủa, ngọt ghê! Giống nước đường thiệt!] [Nhai xong thấy ghiền luôn á!] [Ngon đấy, nhưng hơi tốn sức nha!] [Trời ơi, nghe được, thấy được, mà chỉ là đống dữ liệu thôi! Thèm đồ thật quá đi mất!]...