Dĩ nhiên, đám tù nhân này không giống với người thường. Đến khi phần giới thiệu họ bắt đầu, người dẫn chương trình chỉ nói ngắn gọn.
"Do hạn chế thời gian, danh sách những thí sinh còn lại sẽ được hiển thị trực tiếp trên màn hình. Sau đây là phân đoạn thứ hai của nghi thức phát sóng: chọn đạo cụ sinh tồn!"
Mộ Lê khẽ bĩu môi. Đúng là phân biệt đối xử, phạm nhân chỉ được hiển thị tên trên màn hình chứ chẳng ai được giới thiệu miệng.
Nhưng điều khiến cô ngạc nhiên nhất là việc chương trình lại cho phép tự chọn dụng cụ sinh tồn?
Chẳng lẽ cuộc thi này... không khó như cô tưởng?
Tiết mục lần này được tổ chức đầy tính nhân văn, khiến Mộ Lê không khỏi nảy sinh hứng thú với những dụng cụ sinh tồn ngoài trời trong thời đại tinh tế.
Khi giọng người dẫn chương trình vừa dứt, những chiếc bàn phủ vải đỏ liền được lần lượt vén lên.
Chiếc bàn thứ nhất trưng bày đủ loại dụng cụ sắc nhọn với thiết kế và chất liệu đặc biệt: có dao găm, đao ngắn, đao răng cưa, cung tên, thậm chí cả vũ khí quốc phòng dạng súng ngắn lạ mắt, toàn là những món mà Mộ Lê từng thấy hoặc từng nghe nói đến.
Chiếc bàn thứ hai bày biện các loại súng: từ súng ngắn, súng trường cần đạn thường, đến cả súng laser công nghệ cao và vài loại vũ khí hiện đại lạ mắt mà Mộ Lê chưa từng biết tới.
Dĩ nhiên, vũ khí thông thường và vũ khí công nghệ cao được tách riêng hai bên, mỗi loại đều có dán nhãn giới thiệu cụ thể.
Nhìn dãy súng công nghệ cao đó, Mộ Lê không khỏi xoa tay đầy phấn khích, chẳng hiểu sao lại có chút hào hứng lạ lùng.
Chiếc bàn thứ ba trưng bày các loại dụng cụ nhóm lửa: bật lửa ga, diêm chống nước, thiết bị đánh lửa laser, đá lấy lửa nguyên thủy và đá đánh lửa đặc chế.
Chiếc bàn thứ tư là loạt đồ dùng hằng ngày: bình nước quân dụng, nồi nhôm, hộp cơm bằng nhôm có quai cầm tay, mũ bảo hộ, chảo đáy bằng và các loại nồi hai quai.
Chiếc bàn thứ năm bày các loại trang phục và giày chuyên dùng cho việc dã ngoại.
Chiếc bàn thứ sáu dành riêng cho đủ kiểu ba lô.
Chiếc bàn thứ bảy chỉ đặt duy nhất một món, một chiếc máy lọc nước cầm tay, kích thước bằng bàn tay.
Chiếc bàn thứ tám là những túi y tế nhỏ gọn, xếp ngay ngắn theo loại.
Chiếc bàn thứ chín phủ đầy các túi dung dịch dinh dưỡng, xếp san sát.
Chiếc bàn thứ mười bày các loại lều trại và túi ngủ đủ hình dạng, kích cỡ.
Cuối cùng, chiếc bàn thứ mười một là một dãy dài các bình nước dùng để chứa nước uống.
Nhìn mười một chiếc bàn với đủ loại vật dụng, Mộ Lê không khỏi thở dài cảm thán. Tổ chương trình đúng là đã chuẩn bị rất chu đáo.
Ngoại trừ vũ khí và máy lọc nước mang đậm cảm giác công nghệ hiện đại, còn lại hầu như chẳng khác gì thời đại của cô.
Quả nhiên là mình suy nghĩ quá nhiều rồi, một chương trình mang tên "Sinh tồn hoang dã" thì làm sao có thể khiến người ta sống thoải mái được chứ? Xem ra cô vẫn nên chuẩn bị tinh thần trở thành người rừng thôi.
[Oa! Tổ chương trình lần này có tâm vậy sao? Nhiều đồ như thế đều được mang theo à? Có phải đã được quân đội "chống lưng" rồi không?]
[Bạn bên trên đừng có đoán mò lung tung! Cẩn thận bị tước quyền phát biểu bây giờ! Người dẫn chương trình vẫn đang giới thiệu mà, đã nói là được lấy hết đâu, đừng vội suy đoán! Chồng tôi đẹp trai như vậy, sao có thể đi cửa sau chứ!]
[Đúng đó, chồng tôi sao có thể làm chuyện mất mặt thế này! Tôi muốn khiếu nại bạn, chặn tài khoản bạn luôn!]
[Không được vu oan cho nữ chiến thần của quân khu mười một tụi này!]
[Mấy chị đẹp, cho em hỏi "chồng" mà các chị nhắc tới rốt cuộc là ai vậy? Thứ cho em quê mùa thiệt không phân biệt nổi á!]
[Đẹp trai là chồng tụi tui hết!]
[+1]
[+10086]...
Khi khu bình luận đang náo loạn vì tranh cãi, người dẫn chương trình nở nụ cười, từ bên cạnh lấy ra một viên xúc xắc to tướng và nói: "Phương thức lựa chọn dụng cụ sinh tồn trong lần thi đấu này có chút đặc biệt. Mỗi tuyển thủ sẽ tự mình đổ xúc xắc."
"Số điểm xúc xắc ra bao nhiêu, thì được chọn tương ứng bấy nhiêu món từ các bàn dụng cụ sinh tồn. Dĩ nhiên, nếu chọn sản phẩm công nghệ cao thì sẽ bị trừ gấp đôi điểm."
"Xin nhắc lại: quần áo và giày sẽ tính chung là một món; lều trại và túi ngủ cũng vậy. Mong mọi người cân nhắc kỹ lưỡng trước khi chọn. Tiếp theo, theo thứ tự ban nãy, mời Thượng tướng Lê lên trước!"
[Thấy chưa, tôi đã nói tổ chương trình không thể nào hào phóng tới mức cho không hết thảy như vậy! Muốn có dụng cụ sinh tồn còn phải trông vào vận may!]