Sau đó, không chút lưu tình đánh hắn thêm một cú nữa khiến Mãng Sơn choáng váng, rồi vỗ vỗ bụi đất trên người mình, thản nhiên rời đi.
Trước khi mất đi ý thức, trong đầu Mãng Sơn chỉ còn một ý niệm: Người này đúng là không biết đạo đức võ sĩ là gì...
Thân hình Quý Lẫm nhìn qua có vẻ gầy yếu, không ngờ lại bộc phát sức mạnh kinh người đến vậy.
Người xem livestream lúc đó chỉ có cảm giác như đang theo dõi cảnh hành động của một võ sư thực thụ, từng chiêu từng động tác đều mãn nhãn, đến mức phải hét lên vì phấn khích!
[Anh Quý của tôi uy vũ quá! Pha quăng vai đó khiến đối phương ngã đẹp đến mức ngây cả người!]
[Ha ha, Mãng Sơn đúng là gậy ông đập lưng ông, không cướp được gì còn bị đập cho nằm bẹp dưới đất. Muốn biết lúc hắn tỉnh lại sẽ thế nào ghê!]
[Ông cao to kia thật đáng thương, cứ nghĩ đến lúc trước hắn tự tin hùng hổ mà giờ nằm sấp thế này là tôi lại muốn cười... ]
[Quý Lẫm mạnh quá trời, bật nhảy cũng quá đỉnh! Những động tác vừa rồi đúng là đốt mắt người xem! Ái chà!]
[Oa! Tôi yêu Quý Lẫm mất rồi! Đẹp trai kiểu hoang dã như vậy! Thật muốn sinh con cho anh ấy!]...
Lần này Quý Lẫm xem như thu hoạch lớn, có điều hơi tiếc là trên người Mãng Sơn không có đồ bảo hộ hay giày tốt.
Nghĩ đến việc bản thân vừa mới bị cướp, anh liền lo lắng cho tình cảnh của Mộ Lê, chắc gì cô ấy đã ổn hơn.
Một cô gái yếu ớt như vậy vốn không nên xuất hiện ở chỗ này. Dù có muốn thoát khỏi nhà tù đi nữa thì cũng không cần tham gia một cuộc thi nguy hiểm như thế này.
Anh lắc đầu, xua đi nỗi lo không rõ lý do trong lòng, cúi người tiếp tục bước về phía trước.
Lúc này, Mộ Lê thật ra vẫn chưa gặp phải kẻ cướp nào. Hôm nay, đường vòng mà cô chọn có vẻ may mắn, thậm chí còn bắt gặp một cây sầu riêng dại cao lớn.
Cô đang đứng nhìn hai quả sầu riêng xanh vàng treo trên ngọn cây, nước miếng suýt rớt ra.
Nhưng thân cây bên dưới lại cao đến sáu bảy mét, thẳng đứng không có nhánh hay điểm tựa, muốn trèo lên là chuyện không hề dễ.
Mộ Lê đứng đó đánh giá xung quanh, sau đó giơ tay đo thử độ cao của cây, như thể đang do dự xem có nên từ bỏ hay không.
Đồ ăn nơi hoang dã quý giá thế nào thì ai cũng hiểu, nhưng cây sầu riêng cao hơn mười mét này đâu phải trò đùa.
Mấy trận mưa hai ngày qua khiến thân cây trơn trượt, hơn nữa Mộ Lê phải trèo lên ít nhất sáu bảy mét mới có được nhánh cây để bám vào.
Việc hái được sầu riêng này không còn là leo cây bình thường, mà là một cuộc mạo hiểm thật sự.
Mộ Lê liếc mắt nhìn mấy chiếc camera lơ lửng quanh mình, cách xa xa nhưng vẫn đang vây quanh theo dõi, cô liền lấy chiếc áo bảo hộ từ trong sọt ra mặc vào, rồi dùng chính chiếc áo ấy che đi chiếc áo thun vải bông đang mặc.
Người xem trong phòng livestream còn chưa kịp hiểu tại sao giữa thời tiết nóng bức như vậy mà cô lại thay đồ, đã thấy Mộ Lê cởi đôi dép cỏ ra, rồi cuộn chiếc áo thun của mình lại thành vòng, vòng qua hai chân.
Cô dùng áo làm đệm cho chân, coi như một lớp bảo hộ tạm thời, sau đó ôm lấy thân cây sầu riêng, bắt đầu bò lên theo tư thế nhảy ếch, vừa trèo vừa thở hổn hển.
Chờ đến khi cô leo được tới cành cây đầu tiên, mồ hôi đã đầm đìa như tắm, áo bảo hộ bên trong nóng nực đến ngạt thở, cả người cô ướt sũng vì mồ hôi.
Tiếc là cô có phần ngại ngùng, không dám chỉ mặc nội y để trèo cây. Đây là chiếc nội y duy nhất cô còn lại, nếu trong lúc trèo bị rách thì đúng là mất nhiều hơn được.
Mộ Lê cố gắng chịu đựng cái nóng, tiếp tục trèo lên. Đến lúc sức lực gần như cạn kiệt, cuối cùng cô cũng leo được đến đỉnh.
Cô dùng tay áo bọc bàn tay lại để tránh bị gai đâm, mặt mày hớn hở hái hai trái sầu riêng to bằng quả bóng bầu dục xuống.
[Chị gái nhỏ quá siêu, cái cây trơn như vậy, lại cao như vậy mà cũng có thể trèo lên! Mẹ tui hỏi sao tui lại quỳ xem livestream đây!]
[Vừa nãy căng thẳng đến mức tui rụng mất mấy cọng lông tơ, chỉ sợ cổ trượt chân rơi xuống... ]
[Cái trái toàn thân đầy gai đó là gì vậy? Thật sự ăn được sao?]
[Chị gái nhỏ cười tươi thế kia, chắc chắn là món ngon rồi! Tui sẽ canh trong phòng livestream chờ cổ ăn!]
[Chờ ăn +1! Đi theo chị gái nhỏ là có đồ ngon!]