Cùng lúc đó, những người như Lê Minh Diệp, đã lo lắng cho Lê Tinh Dạ từ khi nhận được tin tức tối qua, cuối cùng cũng thở phào khi thấy Mộ Lê xuất hiện và phát hiện ra anh ta.
Còn Uông Hạo thì vẫn còn cách Lê Tinh Dạ ít nhất nửa ngày đường. Nếu hôm nay Lê Tinh Dạ không tự tìm cách thoát ra, thì Uông Hạo cũng chẳng kịp tới cứu anh ta trước khi đến miệng núi lửa.
Mà giờ đây, Mộ Lê bất ngờ xuất hiện, chẳng khác nào cứu tinh đúng lúc, người phù hợp nhất để đưa Lê Tinh Dạ ra ngoài an toàn.
Tổ đội ở Quân khu số Sáu, cùng rất nhiều khán giả đang theo dõi phòng livestream của hai người, đều hồi hộp chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Dù đây mới chỉ là vòng đấu đầu tiên, nhưng trong số mười hai quân khu, chưa có ai rơi vào tình huống nguy hiểm như Lê Tinh Dạ. Ai cũng lo anh ta sẽ trở thành người đầu tiên bị loại khỏi giải đấu.
Dĩ nhiên ngoài khán giả đang theo dõi hai phòng livestream của họ, còn có cả người từ các quân khu khác cũng đang chú ý.
Ai nấy đều hận không thể xem trò cười của Lê Tinh Dạ, chỉ mong anh ta bị loại sớm một chút cho hả giận.
Lúc này, hai người thi đấu thuộc đệ nhất quân khu là Phong Lâm Diệp và Trương Bác đang tranh thủ thời gian tiếp cận vị trí của Mộ Lê.
Mục tiêu của họ rất rõ ràng: phải ngăn cô lại trước khi cô đến được miệng núi lửa!
Ở phía dưới hố sâu, Lê Tinh Dạ thấy Mộ Lê nhìn anh ta một cái rồi cứ thế ngơ ngẩn ngắm nhìn, ánh mắt như hồn vía bay đâu mất, làm anh ta từ vui mừng chuyển sang tức giận.
Vui vì người phát hiện ra anh ta lại chính là Mộ Lê – người từng được anh ta cứu một lần.
Nhưng bực là ở chỗ: Mộ Lê lại đang trố mắt ngắm anh ta như nhìn thấy cảnh tượng gì thần tiên ngoài thế giới này, cái vẻ mặt đó làm anh ta bực mà chẳng rõ vì sao.
"Này, cô còn định nhìn bao lâu nữa?"
"Hử? Anh gọi tôi hả?"
Mộ Lê bừng tỉnh lại, vẻ không hài lòng vì bị gọi trống không. Cô có tên đàng hoàng chứ đâu phải "này" với "ê"?
Lê Tinh Dạ thấy vẻ giả vờ vô tội của cô thì giận muốn mắng, nhưng cuối cùng vẫn cố nén xuống, cố gắng giữ bình tĩnh nói: "Tiểu thư Mộ Lê, phiền cô giúp tôi ra ngoài một chút."
Tâm trạng Mộ Lê đang vui, không ngờ vị "hoa cao lãnh" này cũng có ngày phải mở miệng cầu người, liền cười toe: "Ngại quá nha, thượng tướng Lê, tai tôi không được thính lắm, anh nhắc lại lần nữa đi, nói lớn một chút càng tốt!"
Lê Tinh Dạ: !!!
Lá gan người phụ nữ này cũng to thật! Rõ ràng là cố ý!
Nếu không phải anh ta đang bị thương, nước uống với dịch dinh dưỡng đã cạn từ tối qua, thì anh ta chẳng thèm để ý đến cô!
Nhưng anh ta nhất định phải ra khỏi đây, bằng không sẽ không kịp đến miệng núi lửa đúng thời hạn. Mà bỏ thi đấu là điều anh ta không thể chấp nhận.
"Tiểu thư Mộ Lê, làm ơn cứu tôi ra ngoài. Cảm ơn." Lê Tinh Dạ nghiến răng nghiến lợi mà nói.
Mộ Lê cười rạng rỡ đáp lại: "Nói hay lắm nói hay lắm, trước kia anh từng cứu tôi một lần, giờ tôi giúp lại coi như lễ qua lễ lại, công bằng công bằng."
"Có điều..."
"Có điều gì? Tiểu thư Mộ Lê, cô cứ nói thẳng."
Thấy Lê Tinh Dạ đã gần hết kiên nhẫn, Mộ Lê cũng không vòng vo nữa.
"Thượng tướng Lê à, thân phận anh cao quý như thế, sinh mạng chắc chắn còn quý giá hơn mấy kẻ dân đen thi đấu như tôi gấp mấy lần. Tôi chỉ có một yêu cầu nho nhỏ, hy vọng đến lúc đó anh sẽ giúp tôi hoàn thành."
Cô mỉm cười, ánh mắt lấp lánh nhìn thẳng Lê Tinh Dạ đầy ẩn ý.
Việc Lê Tinh Dạ không tính toán hiềm khích trước đây mà nén giận lên tiếng cầu cứu cô, cho thấy trận thi đấu lần này đối với anh ta quan trọng đến mức nào. Mộ Lê hiểu rõ: Cô nhất định phải nắm lấy cơ hội này.
Ánh mắt Lê Tinh Dạ lóe lên nhiều cảm xúc, anh ta lặng lẽ nhìn Mộ Lê vài lần, cuối cùng cụp mắt xuống, trầm giọng nói: "Cô cứ nói điều kiện của mình. Nhưng nếu trái với luật của Liên bang, tôi sẽ không chấp nhận."
"Yên tâm."
Mộ Lê đáp nhanh: "Yêu cầu lần này đối với anh chỉ là chuyện nhỏ. Để tôi nghĩ cách kéo anh lên trước, anh chờ chút."
Dứt lời, cô liền nhanh chóng xoay người đi tìm dụng cụ cứu hộ phù hợp.