[Ai mà không biết thượng tướng Lê là "đoá hoa lạnh lẽo" của quân khu số 6, xưa nay không gần nữ giới, trong vòng năm bước tuyệt đối cấm sinh vật giống cái lại gần, huống chi là tiếp xúc gần như vậy!]
[Mọi người nghĩ sao, thượng tướng Lê là thẳng hay cong đấy?]
[Tôi cá là có chút... lệch. Không thì sao đến 22 tuổi rồi mà chẳng dính lấy một tin đồn yêu đương?]
[Chồng tôi nhất định là thẳng! Cẩn thận tôi report nick mấy người đó nhé!]
[Mọi người đoán xem, chị gái nhỏ sắp làm gì tiếp theo?]...
Mộ Lê thật sự không nghĩ tới anh ta lại chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp chặn cả hang lại như thế. Rõ ràng là không muốn giao tiếp!
Tuy nói chuyện gì cũng có thứ tự trước sau, nhưng cô là con gái còn chẳng ngại ở chung, vậy mà ánh mắt ghét bỏ vừa rồi của cái tên đàn ông chó kia, là ý gì hả trời!
Dù vậy, Mộ Lê vẫn không quên hình ảnh hai viên đá ban nãy bỗng nhiên khựng lại giữa không trung.
Người kia chính là chỉ huy cấp 3S cường hãn nổi danh, hẳn đó chính là tinh thần lực, loại năng lực truyền thuyết không thể nhìn thấy, không thể chạm vào.
Trông cũng thật sự rất ghê gớm... Nhưng Mộ Lê là người biết co biết duỗi, cùng lắm thì tìm một chỗ trú khác là được.
Tự trấn an bản thân, cô đi một vòng lớn khắp quanh suối, nhưng tiếc là không tìm được nơi nào thích hợp. Cuối cùng đành phải chấp nhận số phận, tự dựng chỗ trú tạm cho mình.
Cô chọn khoảng cách giữa hai thân cây cách bờ suối không xa, vị trí hơi cao hơn mặt đất một chút, dựng trại bên gốc cây đại thụ.
Mộ Lê dùng khúc cây có ba nhánh để làm khung mái, quấn chặt bằng dây leo, rồi chặt một đống lá cọ to bản phủ kín lên trên nóc.
Những tán lá cọ xếp tự nhiên thành hoa văn, khi trời mưa nước sẽ tự trôi theo lá mà chảy xuống.
Mái đã xong, cô chặt tiếp bốn khúc gỗ thô, cao chừng nửa thước, to bằng bắp tay, đóng xuống đất làm chân giường.
Sau đó đặt các thanh ngang lên, rồi nhanh nhẹn phủ lên mặt giường từng lớp lá cọ, một chiếc giường bốn chân đơn sơ đã hoàn thành.
Lúc này, vẫn còn vài khán giả nán lại trong phòng livestream của Mộ Lê, chứng kiến cảnh cô dựng nên cả một nơi trú từ hai bàn tay trắng, ai nấy đều phải bội phục cúi đầu.
[Chị gái nhỏ giỏi thật đấy! Tay nghề thành thạo thế này, chắc luyện qua rồi chứ không đùa!]
[Giường này có ngủ được không đó? Nửa đêm sụp xuống thì sao?]
[Tôi nặng gần một tạ, vừa dựng thử rồi! So với nằm đất thoải mái hơn hẳn, cạnh đó còn đốt lửa trại, ấm áp khỏi lo!]
[Tôi quay clip rồi nha, đem về làm tư liệu học tập! Quá đỉnh!]
[Vừa đi dạo mấy phòng livestream khác, ngoài hai người này ra thì đa phần chẳng ai có nổi chỗ ngủ đàng hoàng... ]
Nhờ vào video dựng trại tự nhiên và vô tình lan truyền này, Mộ Lê lại kéo về không ít người hâm mộ yêu thích kỹ năng sinh tồn hoang dã, khiến phòng phát sóng của cô tiếp tục tăng thêm lượt xem.
Làm xong tất cả, quần áo cô đã ướt đẫm mồ hôi. Thấy trời cũng sắp tối đen, Mộ Lê quyết định nghỉ tay, tạm hoãn việc tìm thêm thức ăn.
Cô lôi ra bó cỏ khô và vỏ cây đã gom từ trước, lấy đá đánh lửa, thuần thục nhóm một đống lửa trại.
Sau đó dùng máy lọc nước cầm tay lọc nước sông, rồi đổ vào hộp đựng cơm đem đun sôi trên lửa.
Trong ánh hoàng hôn cuối cùng còn sót lại, Mộ Lê gặm mấy khúc mía lót dạ, rồi lại tiếp tục bận rộn.
Cô dùng lá cây bọc tay, cầm theo khảm đao, tìm đến bụi gai mọc dày, chặt từng nhánh dựng thành hàng rào vòng quanh khu cắm trại, tạo thêm một lớp bảo vệ. Đến lúc làm xong, trời cũng đã tối hẳn.
Khi đêm xuống, nhiệt độ giảm mạnh, Mộ Lê thầm cảm thán đúng là chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm quá lớn, sáng nóng hừng hực, tối đến lại lạnh thấu xương, nếu không cẩn thận rất dễ cảm lạnh.
Uống hết phần nước sôi đã để nguội, Mộ Lê lại ra bờ sông, múc thêm một hộp nước, rồi quay về trại.
Cô tháo đôi giày cao cổ nặng trịch, dùng nước ấm rửa qua đôi chân đã đẫm mồ hôi, tiện thể rửa mặt sơ qua.
Sau đó, cô để chân trần ngồi bên đống lửa, vừa sưởi ấm, vừa lôi bó cỏ khô gom được ban ngày ra, bắt đầu đan giày.
Từng sợi cỏ hành mềm dẻo lướt qua tay cô, nhanh nhẹn uốn lượn như có linh hồn. Cỏ vơi dần, trong tay cô, một đôi giày rơm cũng dần thành hình.
Mộ Lê vừa ướm thử lên bàn chân trắng mịn của mình, vừa tán thưởng tay nghề của chính mình đủ kiểu, đến cả giày rơm cũng đan được, đúng là tài nữ toàn năng!