Đến khi lấy lại tinh thần nhìn về phía hai người đàn ông, cô giật mình bước vội lên kéo Quý Lẫm ra.
Cẩu Tam lúc này đã quỳ rạp trên mặt đất, bị Quý Lẫm đánh đến ngất lịm. Mặt mày bầm dập, máu chảy từ cả mũi lẫn miệng. Mộ Lê đưa tay lại gần kiểm tra hơi thở, cô nhẹ nhõm thở phào, may mà vẫn còn sống.
Mộ Lê ngẩng đầu lên, nở nụ cười rạng rỡ với Quý Lẫm: "Quý Lẫm, cảm ơn anh!"
Nụ cười rực rỡ ấy khiến Quý Lẫm thoáng khựng lại. Đã từng có người cũng cười ngây thơ như vậy với anh, là em gái Quý Hoan của anh. Tiếc là...
Ánh mắt Quý Lẫm lướt qua người Mộ Lê đang ướt sũng từ đầu đến chân, cau mày tháo bộ quần áo buộc bên hông Cẩu Tam ném cho cô: "Mặc quần áo vào trước đi."
Sau đó, Quý Lẫm cúi đầu so chân mình với chân Cẩu Tam. Không ngờ lại vừa khít, anh liền tháo luôn đôi giày của hắn.
Thấy vậy, Mộ Lê liếc nhìn chiếc áo cộc tay dính máu và chiếc quần đùi của Cẩu Tam, liền quay đầu hỏi: "Vậy... áo ngắn tay với quần đùi của hắn, anh có cần không?"
Quý Lẫm không hiểu cô định làm gì, chỉ cau mày lắc đầu. Tên này vừa lùn vừa bẩn, quần áo hắn, anh chẳng thể mặc nổi.
Mắt Mộ Lê lập tức sáng rỡ, nhanh tay định cởi đồ của Cẩu Tam.
Cẩu Tam đáng thương, dù bất tỉnh cũng bị Mộ Lê lật người nằm sấp xuống đất như quăng một cái bao bố. Cô còn vô tình giẫm lên lưng hắn một cái, mặt úp xuống bùn không thương tiếc.
Khóe miệng Quý Lẫm khẽ giật, cô gái này đúng là không chút nể nang.
Anh đành ngăn Mộ Lê lại, xoay người cô ra chỗ khác rồi tự mình ra tay.
"Để tôi làm cho, cô đừng nhìn, bẩn mắt."
"Cảm ơn!" Mộ Lê cười hì hì gật đầu, ung dung đứng một bên để Quý Lẫm giúp cô "thu dọn chiến lợi phẩm."
Hai người chỉ chừa lại cho Cẩu Tam mỗi chiếc quần cộc, còn lại toàn bộ quần áo, vật dụng và dịch dinh dưỡng đều bị họ "thu dọn" sạch sẽ, rồi rời đi một cách thản nhiên.
Trước khi đi, Mộ Lê còn cố tình giẫm mạnh một cú giữa hai chân của Cẩu Tam. Không biết cú đó có "dẫm nát" hay không, nhưng cô đã dốc toàn lực.
Quý Lẫm theo phản xạ cúi đầu liếc nhìn phần dưới của mình, thầm than trong lòng: Thà chọc giận tiểu nhân chứ đừng đụng đến phụ nữ, phụ nữ thật đáng sợ.
[Trời ơi, vừa nãy nguy hiểm quá! Cú đá vô ảnh của chị gái nhỏ đúng là dọa người mà!]
[Tên Cẩu Tam đáng đời, ánh mắt hắn nhìn người ta cứ như cả đời chưa từng thấy phụ nữ vậy, buồn nôn thật!]
[Cẩu Tam xui thật sự, đụng trúng ngay Quý Lẫm! Nếu là gặp Thượng tướng Lê thì sẽ bị xử lý thế nào nhỉ?]
[Cái người đàn ông mặt có sẹo đó tên là Quý Lẫm à? Tên hay ghê, tôi thích!]
[Anh hùng cứu mỹ nhân nha! Quý Lẫm soái quá chừng!]
[Ủa, Quý Lẫm với Mộ Lê đều đến từ cùng một tinh cầu đó, chắc chắn quen nhau rồi!]
[Năng lực bạn trai max trại nè, siêu ngầu luôn! Quý Lẫm đỉnh thật!]
[Nam thì cao to, mạnh mẽ. Nữ thì xinh đẹp, đáng yêu. Cặp này tui mê luôn rồi!]
[Tôi cược một lọ dịch dinh dưỡng là hai người sắp thành tổ đội!]
[Tôi cược hai lọ luôn!]...
Cuộc chạm mặt giữa Quý Lẫm, Cẩu Tam và Mộ Lê khiến khu livestream sôi sục bàn tán, nhiệt độ phòng chat tăng vọt.
Còn Cẩu Tam – người bị Mộ Lê cho ăn cú đá "chí mạng" phát ra một tiếng tru thảm thiết như tiếng heo bị chọc tiết.
Quý Lẫm rùng mình, lỗ tai co giật, giả vờ như không nghe thấy gì. Anh giúp Mộ Lê đeo lại chiếc sọt, rồi cùng cô men theo bờ sông mà đi ngược dòng nước.
Không lâu sau, cả hai tìm được một nơi an toàn để nghỉ chân và chỉnh đốn lại.
"Thay đồ đi, sửa lại tóc tai cho gọn gàng. Đây là chai dịch dinh dưỡng lấy được từ người hắn, cô uống đi."
Quý Lẫm đưa cho Mộ Lê một chai, còn mình thì ngậm một chai khác, xoay người bước sang một bên, chủ động nhường không gian riêng cho cô.
Mộ Lê khẽ nói cảm ơn, cũng không quá khách sáo. Dù gì thì chai dịch dinh dưỡng này là chính mắt cô thấy Quý Lẫm lấy từ người Cẩu Tam, chỉ có hai chai, được bịt kín cẩn thận, cô cũng không lo hắn ta giở trò gì.
Chỉ là việc Quý Lẫm — người trước kia vốn chẳng mấy khi nói chuyện với cô, nay đột nhiên không chỉ cứu cô mà còn quan tâm hỏi han, khiến Mộ Lê nhất thời không hiểu nổi nguyên do.
Tuy vậy, ánh mắt của Quý Lẫm lại rất rõ ràng, thần sắc điềm tĩnh, không có chút tà ý nào, khiến Mộ Lê cũng thấy yên tâm hơn nhiều.
Gạt đi những nghi ngờ trong lòng, hai người nhanh chóng uống hết dịch dinh dưỡng, cô thay bộ quần áo vừa cướp được tạm thời dùng đỡ.