Những tinh cầu này, điều kiện sống đều vô cùng khắc nghiệt. Cây xanh gần như không có, khắp nơi chỉ là một màu xám xịt lạnh lẽo.
Khu vực mà Mộ Lê đang ở thuộc quân khu thứ 6 của chòm sao Song Tử, trên một tinh cầu có mã số 1181. đến mức nó chỉ được gọi bằng con số, chẳng xứng có nổi một cái tên riêng. Một hành tinh rác rưởi nhỏ bé, tồi tàn.
Người cô nhập vào cũng tên là Mộ Lê, là dân bản địa bình thường trên tinh cầu 1181 này.
Ba mẹ cô, ông Mộ và bà Mộ, đều là công nhân mỏ. Mỗi ngày, họ sống dựa vào tiền khai thác khoáng sản để nuôi gia đình nhỏ này. Họ còn có một cậu con trai nhỏ hơn Mộ Lê 5 tuổi, tên là Mộ Minh Hiên.
Ban đầu, đây là một gia đình nhỏ ấm êm. Nhưng ba năm trước, cả ba và mẹ cô lần lượt mắc phải bệnh ho dị ứng, từ đó cuộc sống ngày càng lụn bại.
"Ho dị ứng" là căn bệnh nghề nghiệp phổ biến của thợ mỏ ở những tinh cầu rác rưởi như nơi này.
Do bụi mịn trong mỏ quá nhiều, bay lơ lửng khắp nơi, những hạt bụi nhỏ xíu xâm nhập cơ thể mà rất khó đào thải.
Hầu hết thợ mỏ đều mắc bệnh này, nhưng họ lại quá nghèo, không đủ tiền đến hành tinh trung tâm chữa trị, cũng không đủ để trả phí điều trị trong khoang y tế. Vì vậy, đa số chỉ có thể chờ chết dần, chết mòn.
Ba mẹ Mộ Lê cũng không ngoại lệ. Họ chẳng có tiền chạy chữa trong khoang y tế, chỉ có thể dựa vào thuốc để duy trì mạng sống, nhưng ngay cả như vậy, ba cô cũng không cầm cự nổi quá một năm, cuối cùng qua đời ở nhà.
Kể từ đó, cuộc sống gia đình càng thêm khó khăn. Khi ấy, Mộ Lê mới 16 tuổi, tuổi còn nhỏ nhưng đã phải làm nhiều công việc cùng lúc, kiếm tiền khắp nơi để mua thuốc cho mẹ.
Thế nhưng bệnh tình của mẹ cô không những không thuyên giảm mà ngày càng nặng hơn, đến mức phải tăng gấp đôi liều thuốc mới có thể cầm cự.
Hôm ấy, lương làm thêm của Mộ Lê bị chậm vì cửa hàng gặp rắc rối. Đúng lúc đến hạn mua thuốc cho mẹ, cô buộc phải đến tiệm thuốc cầu xin.
"Ông chủ, xin ông thương tình, cho tôi lấy thuốc trước được không? Khi nào nhận được lương, tôi sẽ trả ngay cho ông!"
Cô gái nhỏ ăn mặc giản dị, mặt mộc, đứng trước quầy pha lê, khẩn thiết kéo tay áo ông chủ tiệm thuốc – một gã béo có ánh mắt không mấy thiện cảm.
Gã nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt đảo qua lại đầy gian xảo, khiến Mộ Lê thấy bất an.
Từ nhỏ, Mộ Lê đã rất xinh đẹp, ngũ quan thanh tú thoát tục, đúng chuẩn mỹ nhân.
Nhưng vì hiểu chuyện sớm, cô luôn cố che giấu nhan sắc của mình: Để tóc mái thật dài che nửa khuôn mặt, đeo cặp kính gọng đen to bản trông ngốc nghếch như học sinh trung học, trông chỉ như một cô gái tầm thường dù đã 18 tuổi.
Nhưng hôm nay, ra ngoài vội vàng, cô quên mang kính. Đôi mắt ướt đẫm vì khóc, gương mặt nhòe lệ càng khiến cô lộ ra vẻ yếu ớt lay động lòng người.
Ông chủ tiệm thuốc nhìn gương mặt xinh đẹp đẫm nước mắt ấy, trong lòng liền dâng lên những ý nghĩ không nên có...
"Cho cô lấy thuốc cũng không phải không được, nhưng mà..."
Gã béo vừa nói vừa trở tay nắm lấy bàn tay nhỏ của Mộ Lê, vuốt ve nhẹ nhàng trên mu bàn tay cô.
Mộ Lê cố nén cảm giác ghê tởm, đôi mắt đỏ hoe hỏi: "Nhưng mà... Nhưng mà cái gì?"
"Nhưng mà cô phải vào trong với chú, tâm sự vài câu riêng tư!"
Nói xong, gã chẳng thèm quan tâm cô có đồng ý hay không, liền kéo mạnh tay cô, lôi thẳng vào phòng trong của tiệm thuốc.
Mộ Lê tức giận đến đỏ bừng cả mắt, cô giãy giụa kịch liệt, vừa giãy vừa kêu cứu. Nhưng tiệm thuốc này nằm ở nơi hẻo lánh, giá thuốc rẻ nên bình thường vốn đã ít người qua lại, huống chi giờ này lại càng không một bóng người.
Trong lúc hoảng loạn, Mộ Lê vùng ra khỏi tay gã béo, rồi nhanh chóng đưa tay đẩy mạnh hắn sang bên, vội vã chạy trốn.
Gã béo thân hình mập ú, bước chân chậm chạp, bị cô đẩy một cái liền không giữ được thăng bằng, ngã ngửa ra sau. Xui xẻo thay, gáy của hắn đập thẳng vào góc nhọn của kệ thuốc phía sau.
Cú va đập mạnh đến mức góc kệ sắc bén đâm xuyên qua gáy hắn. Trong chốc lát, máu chảy lênh láng. Chỉ mấy phút sau, hắn đã tắt thở.
Lúc này, Mộ Lê đã chạy thật xa, hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra phía sau. Mãi đến hơn một giờ sau, khi cảnh sát ập tới nhà, cô mới bàng hoàng nhận ra mình đã gây ra án mạng.
Gia đình Mộ Lê vốn nghèo rớt mồng tơi, mẹ thì bệnh nặng, trong nhà chẳng có nổi đồng nào để chạy vạy lo liệu cho cô. Mà vợ của gã béo kia lại là người đàn bà vô cùng khó đối phó.