Giọng nói bất ngờ ập đến đã xua tan đi nỗi buồn trong lòng Tống Tân Nhiễm. Cô nhìn về phía người vừa đến, trên bảng tên trước ngực đối phương có ghi "Tổ trưởng tổ 1 - Uông Linh".
Tống Tân Nhiễm nói: "Tổ trưởng, hôm nay tôi làm ca ngày."
Cô vừa xem lịch làm việc của nguyên chủ, cả tuần này đều là ca ngày.
Uông Linh nói: "Ca đêm nay là làm thay cho Tiểu Lưu, hôm nay cô ấy có việc bận."
Tống Tân Nhiễm lắc đầu: "Tôi không làm đâu, tổ trưởng tìm người khác đi."
Sức khỏe của nguyên chủ vốn đã không tốt, làm sao chịu nổi sự giày vò của việc vừa làm ca ngày lại vừa làm ca đêm. Nhiệm vụ hàng đầu của cô bây giờ là dưỡng tốt cơ thể mình và nuôi nấng đứa con của nguyên chủ, những chuyện khác đều phải xếp sau.
Vì 20 tệ tiền làm thay ca mà nguyên chủ có thể bán mạng làm việc nhưng Tống Tân Nhiễm không muốn như vậy.
Uông Linh giật mình: "Cô không làm à? Cô không cần tiền nữa sao?"
Tống Tân Nhiễm: "Sức khỏe của tôi không chịu nổi nữa."
Uông Linh khuyên: "Hoàn cảnh nhà cô khó khăn như vậy, bây giờ không làm thêm chút nữa, sau này già rồi thì phải làm sao? Việc này là tôi đặc biệt giữ lại cho cô đấy, người khác muốn kiếm khoản tiền này tôi còn không cho đâu."
Trong lòng Tống Tân Nhiễm thầm nghĩ, cô mà làm thêm chút nữa thì chưa đợi được đến lúc đó đã toi đời rồi, nguyên chủ chết chính là vì như vậy.
Cô vẫn từ chối.
Sắc mặt Uông Linh có chút khó coi. Ở nhà máy thủy tinh, lương ca ngày và ca đêm là như nhau nên ai cũng không muốn làm ca đêm, ai có quan hệ tốt với cấp trên thì sẽ viện cớ có việc bận để người khác làm thay.
Vốn dĩ Uông Linh cũng rất phiền lòng về chuyện này, rất khó để sắp xếp người, nhưng từ khi Tống Tân Nhiễm đến nhà máy, cô không nói nhiều lại chịu khó làm việc, đặc biệt là rất phục tùng sự sắp xếp của cấp trên, nhất là nhà lại nghèo, đúng là một ứng cử viên sáng giá để làm thay ca đêm.
Nhưng hôm nay Tống Tân Nhiễm lại từ chối.
Giọng Uông Linh trở nên nghiêm nghị hơn: "Tiểu Tống à, cô đến nhà máy chúng ta cũng được hai năm rồi, nên biết là phải phục tùng sự sắp xếp, tối nay cứ đi làm đi..."
Tống Tân Nhiễm: "Vậy thì tôi xin nghỉ việc."
Uông Linh ngạc nhiên nhìn cô: "Cái gì?"
Tống Tân Nhiễm: "Tôi muốn nghỉ việc, vừa hay hôm nay là ngày cuối cùng của tháng, ngày mai tôi sẽ không đến nữa."
Nhà máy thủy tinh của họ không có quy định phải báo trước ba mươi ngày khi nghỉ việc, chỉ cần nói với cấp trên một tiếng là được, dù sao thì nguồn lao động cũng dồi dào, tuyển người rất nhanh.
Uông Linh lập tức có chút luống cuống, cô ta liền hạ giọng khuyên nhủ: "Tiểu Tống, tôi cũng biết hoàn cảnh nhà cô, nhà máy chúng ta là nơi trả lương cao nhất thị trấn rồi, cô nghỉ việc rồi thì còn làm được gì nữa? Con nhỏ ở nhà thì phải làm sao? Hôm nay nếu cô mệt thì tôi sẽ sắp xếp người khác làm thay ca đêm."
Trong nhà máy không tìm đâu ra người công nhân thứ hai chịu thương chịu khó, răm rắp nghe theo sự sắp xếp như Tống Tân Nhiễm.
Tống Tân Nhiễm: "Nhà máy đã hai tháng rồi không trả lương."
Nhắc đến tiền, Uông Linh biết Tống Tân Nhiễm đã quyết tâm rồi, vẻ mặt cô ta sa sầm lại: "Chỉ vì chút tiền lương mà đòi nghỉ việc, cô quên lúc trước nhà máy đã nuôi sống các người rồi à? Cô muốn nghỉ thì cứ nghỉ đi, sau này đừng có mà hối hận!"
Đúng lúc này, Trần Tĩnh Phương và Từ Toa trở về, thấy Uông Linh thì cất tiếng chào: "Tổ trưởng tìm chúng tôi có việc gì không ạ?"
Uông Linh lườm Tống Tân Nhiễm một cái, không trả lời hai người họ, chỉ nói: "Đã muốn nghỉ việc thì mau dọn dẹp đồ đạc rồi chuyển đi đi, ngày mai phải sắp xếp cho người mới vào ở."
Nói xong cô ta cầm sổ rồi bỏ đi.
"Tân Nhiễm, cô muốn nghỉ việc à?" Trần Tĩnh Phương nói với vẻ khó tin: "Có phải cô nói nhầm không, mau đến xin lỗi tổ trưởng đi, bây giờ người muốn vào nhà máy thủy tinh làm việc nhiều lắm, cô ra đi thì dễ chứ quay lại thì khó, nhà máy bao ăn bao ở, gánh nặng gia đình cô lại lớn như vậy."