Cô gắp một miếng thịt được xào đến hơi cong lại cho vào miệng, đầu lưỡi lập tức cảm nhận được vị đậm đà của tương đậu và các loại gia vị khác, thịt nạc săn chắc, thịt mỡ mọng nước.
Cô lại nếm thử món rau ăn kèm trong đĩa thịt kho hai lần lửa, tỏi tây xào hơi già, nhưng chất lượng không tệ, mùi thơm thanh mát, khéo léo trung hòa được vị béo ngậy của thịt.
Nhìn chung, theo Tống Tân Nhiễm thì món này miễn cưỡng đạt yêu cầu, có lẽ chỉ ngon hơn một chút so với đồ ăn ở nhà ăn xưởng thủy tinh.
Vấn đề lớn nhất là thịt xào chưa đạt, một đĩa thịt kho hai lần lửa đúng chuẩn thì mỗi miếng thịt phải được xào thành hình "tổ đèn", ăn vào béo mà không ngấy, càng nhai càng thơm mùi thịt.
Điều này đòi hỏi kỹ thuật thái thịt nhất định, phải thái không mỏng không dày, miếng nào miếng nấy đều tăm tắp thì khi xào lên mới hơi cong lại. Nhưng thịt trong quán thái miếng dày miếng mỏng, dẫn đến hương vị bị ảnh hưởng, miếng thì quá dai, miếng lại hơi ngấy.
Hoàng Vân vừa ăn vừa nói: "Em ăn có quen không, quán này nấu ăn thuộc hàng ngon nhất nhì thị trấn đấy."
Tống Tân Nhiễm không nỡ nói thật nên đáp: "Cũng được ạ."
Hoàng Vân cảm thán: "Thịt kho hai lần lửa nhà chị xào không ra được vị này, đúng là người mở quán ăn ai cũng có nghề cả."
Tống Tân Nhiễm nghĩ một lát rồi nói: "Chị Vân, đợi em chuyển đến em cũng xào thử món thịt kho hai lần lửa, đến lúc đó chị qua nếm thử nhé."
Hoàng Vân tỏ ra hứng thú, cô ấy cũng là người mê ăn uống: "Nghe em nói vậy, chắc là em nấu ăn giỏi lắm nhỉ."
Tống Tân Nhiễm khiêm tốn: "Cũng tàm tạm thôi ạ, cộng thêm bản thân em khá thích nên hay mày mò. Không giấu gì chị Vân, em đến thị trấn thuê nhà là để chuẩn bị bán hàng rong một số món ăn vặt."
"Bán đồ ăn cũng tốt đấy, vốn ít mà chỉ cần mùi vị ngon là kiếm được tiền." Hoàng Vân khẳng định.
Tống Tân Nhiễm rót cho Hoàng Vân một ly nước: "Thật ra ban đầu em cũng hơi lo, trước đây em làm ở nhà máy thủy tinh trong thị trấn, thấy những người bán hàng rong bên ngoài toàn là người lớn tuổi, em còn sợ nghề này không kiếm được tiền nên chẳng ai làm."
Hoàng Vân: "Chắc chắn là em đến không đúng lúc đúng chỗ rồi, ví dụ như ở cổng trường học ấy, mỗi ngày đến giờ tan học là có bao nhiêu người bày hàng bán rong!"
Hoàng Vân ghé sát lại, hạ giọng nói: "Chắc chắn là có người kiếm được tiền, nhưng mọi người không chịu nói thôi, em chưa mua mấy thứ đó bao giờ nên không biết chứ giá cũng không rẻ đâu, đám học sinh lại rất thích mua ăn."
Tống Tân Nhiễm tươi cười nói: "Chị Vân, thật sự cảm ơn chị, tuy em đã chuẩn bị bán đồ ăn rồi nhưng trong lòng vẫn cứ lo ngay ngáy, nghe chị nói vậy em cũng yên tâm hơn một chút."
Tống Tân Nhiễm đã đến thị trấn vài lần nhưng đều về trước giờ học sinh tan học nên đương nhiên không biết cảnh tượng náo nhiệt đó, ngày thường cô thấy những nơi khác cũng không có nhiều người bán hàng rong, mà họ cũng chỉ bán mấy thứ như bỏng gạo, bánh quy.
Hoàng Vân ngừng lại một chút, giọng càng nhỏ hơn: "Buôn bán ở khu trường học rất tốt, kiếm được tiền nên mấy người bán hàng rong ở đó đều liên kết với nhau, rất hay bài xích người ngoài. Nhưng mà chị cũng chỉ nghe người khác nói thôi, không chắc đâu, em đừng sợ."
Tống Tân Nhiễm mỉm cười, cô cảm thấy không có gì đáng sợ bằng cái nghèo.
Sau khi ăn cơm xong, Hoàng Vân dẫn Tống Tân Nhiễm đi một vòng quanh thị trấn, chỉ cho cô những nơi thường có nhiều người bán hàng rong, nhưng lúc này là giữa chiều nên chưa ai dọn hàng ra cả.
"Đợi em đến thị trấn rồi sẽ biết." Cuối mỗi câu chuyện, Hoàng Vân đều nói câu này.
Tống Tân Nhiễm nghe mà lòng cũng sôi sục, hừng hực khí thế, cứ như thể vàng ở khắp mọi nơi, khiến cô chỉ muốn đi nhặt ngay lập tức.
Buổi chiều, Tống Tân Nhiễm ra ngân hàng rút năm trăm tệ, ký hợp đồng thuê nhà với Vạn Mai và trả 480 tệ, Vạn Mai đưa chìa khóa cho cô rồi rời đi.