Chương 30: Mau cảm ơn dì út

Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực

undefined 26-03-2026 23:42:22

Tống Tân Văn vội vàng đi vào bếp, mở tủ chén ra xem, quả nhiên mấy món ăn Tống Tân Nhiễm xào buổi tối không còn một chút nào. Tống Tân Văn bực bội đi ra gian nhà chính, giơ tay đánh một cái vào mông Thái Dương: "La cái gì mà la, con ăn hết đồ ăn thừa từ khi nào!" Thái Dương lập tức thét lên một tiếng chói tai muốn thủng cả trần nhà. Thái Vĩnh Đức giật mình: "Ăn hết rồi à?" Tống Tân Văn đáp: "Anh không tự đi mà xem à?" Thái Vĩnh Đức lập tức đứng dậy, nhưng lại đi ra ngoài. Anh ta quay lại rất nhanh, sắc mặt sa sầm, tay còn cầm một cây gậy, đi mấy bước đến trước mặt Thái Dương: "Con ăn no rửng mỡ rồi phải không!" "Bốp" một tiếng, cây gậy đã vụt xuống cánh tay Thái Dương. Thái Dương la oai oái, lật người bò dậy, nhanh chóng trốn ra sau lưng Tống Tân Văn. Tống Tân Văn không bênh thằng nhóc: "Con đáng đời lắm!" Thái Vĩnh Đức đánh một cái, nghe tiếng Thái Dương khóc lại mềm lòng, ném cây gậy đi, dạng chân ngồi xuống giường mát, nói: "Nếu đã là ăn no quá thì cũng không cần đến trạm y tế nữa, dậy đi lại một chút cho tiêu cơm là được." Tống Tân Nhiễm liếc nhìn sắc mặt trắng bệch của Thái Dương, nói: "Chị, vẫn nên đưa Thái Dương đến trạm y tế xem sao đi ạ." Tống Tân Văn có chút do dự, ăn no quá cũng không phải chuyện gì to tát, vì chút chuyện vặt này mà đến trạm y tế thì tốn tiền quá. Tống Tân Nhiễm đoán được sự do dự của họ, nhưng cô biết ăn no đến mức này thật ra khá nguy hiểm, đặc biệt là Thái Dương đã ăn những món thịt nguội. Nếu Thái Dương thật sự xảy ra chuyện gì, cô cũng không thoát khỏi liên quan, bèn khuyên tiếp: "Tối nay thừa nhiều đồ ăn như thế, Thái Dương ăn hết thì bụng chắc chắn rất trướng, mấy món đó đều là thịt nguội, coi chừng nhiễm khuẩn đấy." Tống Tân Văn nghe vậy cũng thấy có lý, vội vàng thúc giục Thái Vĩnh Đức đưa Thái Dương đến trạm y tế. Trên đường đi, Thái Vĩnh Đức vẫn lẩm bẩm cằn nhằn, nói rằng nhà giàu quá không có chỗ tiêu hay sao mà có chút chuyện nhỏ cũng phải đến trạm y tế. Lúc này đã là nửa đêm, bác sĩ ở trạm y tế bị gọi dậy khám cho Thái Dương, vừa xem xong đã lập tức cho truyền dịch: "Ăn một lúc nhiều đồ ăn nguội thế này cơ thể sẽ phản ứng dữ dội nhất, đưa đến muộn chút nữa là đứa bé khổ rồi." Thái Dương cảm thấy trong người dễ chịu hơn một chút, vừa rên hừ hừ, vừa lẩm bẩm dì út bỏ độc mình. Tống Tân Văn dùng ngón tay gõ nhẹ vào đầu Thái Dương, bực bội nói: "Nói bậy gì thế, là do con tự ăn quá nhiều, bữa tối thì không ăn, nửa đêm lại dậy ăn vụng, đáng đời lắm." Thái Dương ngại không dám nói lý do mình bỏ bữa tối. Nhưng món thịt đó quả thật quá thơm, nửa đêm thằng nhóc cứ nghĩ mãi rồi thèm đến mức tỉnh cả ngủ, bèn lén lút chạy ra ăn, kết quả không ngờ lại ăn đến đau bụng chết đi được. Thái Dương thề sẽ không bao giờ ăn bất cứ thứ gì dì út làm nữa! Tống Tân Văn nói: "Cũng may là nhờ có dì út của con, nếu không phải dì út nói đưa con đến trạm y tế thì bây giờ con vẫn còn đang nằm ở nhà đấy, mau cảm ơn dì út đi." Thái Dương nghiến chặt quai hàm, nhất quyết không mở miệng. Lần này Tống Tân Văn không nuông chiều thằng nhóc nữa, véo một cái vào cánh tay mập ú của thằng nhóc. Thái Dương lập tức đau đến mức kêu la như heo, mở to đôi mắt rưng rưng nói: "Cảm ơn dì út." Tống Tân Nhiễm mỉm cười: "Chị nghiêm túc thế làm gì, Thái Dương còn nhỏ mà." Tống Tân Văn thở dài, nói với cô rằng ngày thường trông trẻ là vất vả nhất. Sau khi truyền dịch xong, hai vợ chồng đưa thằng nhóc về nhà, lúc này đã là hai giờ sáng. Thái Vĩnh Đức ngáp một cái: "Tân Nhiễm, tối nay thật sự cảm ơn em nhiều. Ngày mai Thái Dương còn phải đi truyền dịch, tôi phải đi làm, dù sao bây giờ em cũng không có việc làm, ở nhà giúp đỡ chị em nhiều vào."