Tống Tân Nhiễm lên tiếng: "Anh rể nói đúng ạ, trời này ăn không hết dễ lãng phí lắm, chỉ là Tiểu Dương cứ nằng nặc đòi chị hấp trứng nên chị đành chiều theo thôi."
Lúc này Thái Dương cũng đã về, vừa nghe những lời này lại do chính miệng Tống Tân Nhiễm nói ra, thằng nhóc lập tức ưỡn cổ cãi: "Con muốn ăn trứng!"
Thái Vĩnh Đức mắng một câu: "Bao nhiêu món thế này, không nhét nổi bụng con à!"
Tống Dư lúc này vội vàng đi lấy ghế đặt trước bàn, lại xếp ngay ngắn bát đũa. So với dáng vẻ tất bật của cậu bé, Thái Dương lại giống như một ông cụ non, bật ti vi lên chuẩn bị xem.
Tống Tân Văn thấy vậy, liền vỗ vào vai thằng nhóc: "Mau đi rót nước đi, ăn cơm rồi còn xem ti vi gì nữa!"
Thái Dương không nhúc nhích.
Tống Tân Văn đứng dậy, vẻ mặt nghiêm lại: "Thái Dương!"
Thái Dương quay đầu nhìn cô ấy một cái, lại liếc sang Thái Vĩnh Đức, vẫn không động đậy.
Tống Tân Văn tiện tay vớ lấy cái móc áo định đánh người, Thái Vĩnh Đức vội vàng cản lại, nói ăn cơm rồi còn động tay động chân làm gì, hôm nay còn có Tân Nhiễm ở đây nữa!
Tống Tân Văn ném cái móc áo đi, nói với Thái Dương: "Ăn thì ăn, không ăn thì thôi."
Tống Tân Nhiễm thu hết mọi chuyện vào mắt nhưng không nói gì thêm, giờ phút này cô cũng đã hiểu được phần nào tính cách của gia đình người chị này.
Cô xếp cho Tống Dư ngồi cạnh mình, vốn định bế cậu bé lên ghế, nhưng Tống Dư đã tự mình bê một chiếc ghế đẩu nhỏ đến, giẫm lên đó rồi ngồi vững vàng trên ghế lớn.
Còn Thái Dương... Thằng nhóc có ghế riêng của mình, chỉ cần nhích người một cái là đã ngồi ngay ngắn lên trên một cách thuần thục.
Trong bữa ăn, Thái Vĩnh Đức và Tống Tân Văn cứ gắp lia lịa những món do Tống Tân Nhiễm nấu. Thái Vĩnh Đức giơ ngón tay cái lên: "Tân Nhiễm, trước đây tôi chưa từng nếm thử tay nghề của em, không ngờ lại giỏi đến vậy. Lần trước phó giám đốc nhà máy mời chúng tôi đến nhà hàng Hinh Hòa ăn, mùi vị ở đó còn kém xa món em nấu!"
Tống Tân Văn "a" lên một tiếng: "Nhà hàng Hinh Hòa là cái quán mà anh bảo một bàn ăn hết bốn trăm đấy à?"
Thái Vĩnh Đức nói phải.
Tống Tân Văn cũng chỉ nghĩ anh ta đang nói cho vui, bốn trăm một bàn, ăn hết nửa tháng lương rồi còn gì, nhà hàng cao cấp như thế sao có thể có mùi vị kém hơn món Tống Tân Nhiễm nấu được.
Nhưng Tống Tân Văn cũng chưa từng ăn món đắt tiền như vậy nên chỉ có thể tưởng tượng ra mùi vị, bèn hùa theo chồng: "Tay nghề này của Tân Nhiễm cũng là học từ đầu bếp giỏi đấy."
Chỉ có trong lòng Thái Vĩnh Đức mới biết những lời anh ta nói không hề khoa trương chút nào, giờ anh ta thật sự tiếc hùi hụi vì đã không mua ít rượu trắng về, vừa nhắm rượu vừa ăn món phổi heo xào, mùi vị đó thì khỏi phải bàn.
Nhưng vừa quay đầu nhìn con trai, thằng nhóc vốn ham ăn nhất thường ngày giờ lại đang cắm cúi ăn cơm trộn trứng hấp, Thái Vĩnh Đức liền nhíu mày, gọi: "Thái Dương, nếm thử món dì út con nấu đi, đừng chỉ ăn trứng, cũng chừa cho Tiểu Dư một ít."
Tống Dư lúc này đang ăn đến hai má phồng lên, định lắc đầu nói mình không cần nữa.
Trước đây, trứng hấp là món ăn của riêng Thái Dương, dù cậu bé có thèm đến mấy cũng không bao giờ chủ động đòi ăn.
Hôm nay cậu bé không còn thèm chút nào nữa, vì được ăn những món mẹ nấu đã là quá đủ rồi.
Nghe vậy, Thái Dương ngẩng đầu lên, nhìn một lượt sắc mặt của mọi người trên bàn. Tống Tân Văn vội gắp cho thằng nhóc một lát cá dưa chua, Thái Dương ngửi thấy mùi thơm, không kìm được nuốt nước bọt, vừa định ăn thì lại bắt gặp ánh mắt như cười như không của Tống Tân Nhiễm.
Thái Dương lập tức nổi giận, ném lát cá dưa chua lên bàn: "Con không ăn đâu, con chỉ ăn trứng thôi!"
Tống Tân Văn thấy vậy, lòng đau như thắt lại, vội gắp lát cá trên bàn vào bát mình: "Đúng là đồ không biết thưởng thức."