Tống Tân Nhiễm thở dài một hơi.
Lúc về đến nhà đã gần sáu rưỡi, Tống Tân Nhiễm không thấy Tống Dư ở bên ngoài, chỉ thấy mấy đứa trẻ khác trong thôn đang chơi với nhau. Vừa thấy cô là đứa nào đứa nấy chạy còn nhanh hơn chó, chắc là vẫn còn nhớ chuyện cô mắng người hôm kia.
Tống Tân Nhiễm thầm cười, không biết Tống Dư bây giờ đang làm gì. Thịt hôm nay hay là kho với khoai tây đi, Tống Dư thích ăn khoai tây. Nghĩ đến đây, Tống Tân Nhiễm rảo bước nhanh hơn.
Vừa đến sân, còn chưa tới cửa, cô đã nghe thấy tiếng của Thái Vĩnh Đức:
"Sao còn chưa nấu cơm xong? Anh làm cả ngày đói rồi."
Tống Tân Văn bực bội nói: "Giục giục giục, anh không biết con trai anh bị ốm à, em không phải chăm nó sao?"
Thái Vĩnh Đức nói: "Tân Nhiễm không phải đang ở nhà sao? Em ấy không phụ em à?"
Tống Tân Văn đáp: "Tân Nhiễm đã giúp em cả ngày hôm qua rồi. Hôm nay thấy Tiểu Dương đỡ hơn, xưởng của nó có việc nên đã lên thị trấn rồi."
Thái Vĩnh Đức: "Em gái của em đấy, bình thường em khen nó tốt đủ đường, giờ nhà mình có chuyện là nó chạy nhanh hơn ai hết. Đã nghỉ việc rồi thì còn có việc gì được nữa? Anh thấy là nó muốn trốn việc thì có, ăn của nhà mình, ở nhà mình mà làm việc còn không bằng một đứa con nít bốn tuổi..."
"Anh nói đủ chưa?" Tống Tân Văn ngắt lời: "Tiểu Dương ốm thế mấy anh chị em của anh có ai đến thăm không?"
Thái Vĩnh Đức: "Bọn họ có biết Tiểu Dương ốm đâu."
Tống Tân Văn: "Nói thì họ cũng chắc gì đã đến. Như hai năm trước lúc anh bị gãy chân ấy, họ có nấu cho anh được bữa cơm hay hầm cho bát canh nào không? Chỉ có Tân Nhiễm đến phụ em mấy ngày..."
"Sao cứ đụng đến là em lại lôi chuyện cũ ra thế? Nó có đến giúp em thật, nhưng Xuân Quân chết rồi, em cũng đã chăm con cho em gái hai năm, tình nghĩa gì cũng trả xong rồi..."
Thấy bên trong sắp cãi nhau, Tống Tân Nhiễm bèn lớn tiếng gọi: "Chị, em về rồi!"
Quả nhiên, trong nhà lập tức im phăng phắc.
Tống Tân Nhiễm xách thịt đi vào, đầu tiên cố ý liếc Thái Vĩnh Đức một cái, Thái Vĩnh Đức không dám nhìn thẳng vào mắt cô, vội né đi.
"Anh rể hôm nay về sớm vậy, chắc là lo cho Tiểu Dương lắm nhỉ." Cô vừa cười vừa nói, thuận tay đưa miếng thịt trong tay cho Tống Tân Văn.
Tống Tân Văn ngập ngừng một lát rồi im lặng nhận lấy.
Thái Vĩnh Đức "ừ" một tiếng cho qua rồi định bỏ đi.
Tống Tân Nhiễm vô tình nghiêng người, vừa hay chặn ngay cửa: "Chị, hai người vừa nói chuyện gì thế ạ? Em ở ngoài xa đã nghe thấy rồi, rôm rả quá."
Nói rồi cô lấy tay che miệng cười: "Chị với anh rể cưới nhau cũng bốn năm năm rồi mà tình cảm vẫn tốt thật đấy, anh rể vừa về là đã có chuyện nói không hết rồi."
Thái Vĩnh Đức nghe vậy thì xấu hổ không ngóc đầu lên được, bọn họ vừa rồi đâu phải nói chuyện tình cảm tốt đẹp gì. Anh ta lại thấy Tống Tân Nhiễm hôm nay sao thế không biết, bình thường chẳng nói chẳng rằng hôm nay lại nói nhiều thế.
"Anh đi tắm một cái." Thái Vĩnh Đức quay người, rảo bước vào nhà vệ sinh.
Tống Tân Nhiễm vẫn còn nói lớn ở phía sau: "Anh rể đúng là người đàn ông tốt, lo cho Tiểu Dương nên về sớm, về đến nhà là trò chuyện với chị, lại còn sạch sẽ hay tắm rửa nữa chứ. Chị, chị đúng là có phúc thật đấy!"
Thái Vĩnh Đức chạy vắt chân lên cổ, cuối cùng trong nhà chính chỉ còn lại Tống Tân Nhiễm và Tống Tân Văn.
Tống Tân Văn không nhịn được mà bật cười thành tiếng, cô ấy và chồng kết hôn lâu như vậy, đây là lần đầu tiên thấy anh ta thê thảm thế này.
Trong cuộc hôn nhân này, trông cô ấy có vẻ là người được hời. Cha mẹ Thái Vĩnh Đức vẫn còn khỏe, có thể đỡ đần, anh ta lại làm ở xưởng gốm, tháng nào cũng nhận lương đúng hạn.
Mấy năm trước nhà họ đã xây nhà lầu, trong thôn cũng là nhà có tiếng tăm, nhưng nỗi khổ bên trong chỉ có mình Tống Tân Văn biết.