Vừa đến bên bàn ăn, mùi thơm càng nồng hơn, hương thơm béo ngậy của thịt ba chỉ hòa cùng vị ngọt thanh của bắp cải, quyện thêm mùi thơm mộc mạc của miến dong, ấm áp nồng nàn, khiến người ta không ngừng tứa nước miếng.
"Món gì đây, sao hầm thơm thế!" Tống Tân Văn vừa làm việc xong, vốn đã hơi đói, bây giờ ngửi thấy mùi này liền cảm thấy có thể ăn được mấy bát cơm.
Tống Tân Nhiễm dọn bát đũa ra: "Món ăn của miền Bắc đó chị, người khác dạy em, chị nếm thử đi."
Tống Tân Văn vừa ngồi xuống đã gắp một đũa miến dong đầy vào bát, miến dong nhà làm mềm mà không nát, hơi trong, dai dai, đưa vào miệng, hương vị tuyệt vời hòa quyện giữa thịt và rau lập tức bùng nổ trong khoang miệng.
Tống Tân Văn sáng mắt lên, giơ ngón tay cái: "Tân Nhiễm, tay nghề của em đỉnh thật đấy!"
Miến dong hơi nóng, nhưng Tống Tân Văn chẳng thể đợi nguội mà đã cho vào miệng. Lẽ ra lúc này nên khen Tống Tân Nhiễm nấu ăn ngon, nhưng cô ấy thật sự không còn tâm trí đâu nữa, cả tâm hồn đều đặt vào món thịt heo hầm bắp cải miến dong này rồi, chỉ cảm thấy bắp cải thường ngày ăn đã ngán hôm nay lại có hương vị khác hẳn, thân cải ngọt thanh, lá cải quyện trong nước dùng đậm đà, ăn một miếng quả thật khiến đầu lưỡi sung sướng vô cùng.
Tống Dư cầm chiếc bát sứ nhỏ của mình, vừa ăn vừa thổi, gương mặt nhỏ nhắn ăn đến mức đỏ ửng lên, cậu bé còn ngẩng đầu lên cười với Tống Tân Nhiễm: "Cơm mẹ nấu ngon quá ạ."
Bữa cơm này cả ba người đều ăn rất no. Lúc Tống Tân Nhiễm đang rửa bát thì Tống Tân Văn đi vào, nhét thứ gì đó vào túi cô.
"Chị, chị đưa gì cho em thế?"
Tống Tân Văn nói lảng đi: "Không có gì đâu."
Trong lòng Tống Tân Nhiễm cảm thấy có gì đó không đúng, cô lau khô tay sờ vào túi xem thử, không ngờ lại là năm trăm đồng, cô vội vàng trả lại tiền cho Tống Tân Văn.
Tống Tân Văn lại nói: "Em cứ cầm lấy đi, không phải em định mở sạp hàng sao, làm ăn mà không có chút vốn liếng thì sao được."
Tống Tân Nhiễm lắc đầu: "Em có tiền mà."
Tống Tân Văn cứng rắn nhét vào tay cô: "Cho em thì em cứ cầm lấy. Hai năm nay, ban đầu mỗi tháng em đưa về ba trăm, sau đó là bốn trăm một tháng. Tiểu Dư một đứa trẻ thì dùng bao nhiêu chứ, đây đều là tiền tiết kiệm được cả."
Giằng co vài lần, Tống Tân Nhiễm không từ chối được nữa, trịnh trọng nhận lấy, cẩn thận cất vào túi mình: "Cảm ơn chị."
Lúc này chân mày Tống Tân Văn mới giãn ra.
Sau đó, ba người cùng nhau ra ngoài đi dạo cho tiêu cơm.
Lúc này đã hơn tám giờ, trên thị trấn đâu đâu cũng sáng đèn đường. Trên phố có không ít người ra ngoài đi dạo, gió mát thổi tới khiến người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu. Tống Tân Văn cảm thấy hơi mơ hồ, thường ngày vào giờ này cô ấy đều đang rửa bát ở nhà, sau đó lại phải tắm cho Thái Dương, rồi giặt quần áo cho cả nhà, cuối cùng lúc đi ngủ cũng đã gần chín, mười giờ.
Nhưng hôm nay lại được đi dạo trên thị trấn cùng gia đình em gái. Đây là lần đầu tiên cô ấy rời khỏi nhà sau khi cãi nhau với Thái Vĩnh Đức, lúc trên đường trong lòng vẫn còn hơi thấp thỏm không yên, không ngờ vừa đến thị trấn, bận rộn một hồi là mọi bất an đều tan biến. Bây giờ lại càng cảm nhận được sự nhàn nhã chưa từng có, thậm chí còn có chút không biết phải làm gì.
"Bên này nhiều người bán hàng rong thật!" Nhìn thấy mấy sạp hàng bán đồ ăn vặt trước cổng trường cấp ba số 3, Tống Tân Nhiễm liền nhớ tới lời Hoàng Vân đã nói: "Chị, chúng ta qua đó xem đi."
Dọc con đường này có khoảng hơn chục sạp hàng nhỏ, có sạp bán mì lạnh, trong chậu inox đựng mì lạnh vàng óng và bánh phở lạnh trắng muốt, bên cạnh bày những chai nước tỏi, nước gừng, cùng các loại gia vị dạng bột đựng trong bát nhỏ. Hương vị cũng đủ loại.
Có sạp bán khoai tây chiên, phần nhỏ năm hào, phần lớn một đồng, khoai tây răng cưa và khoai tây cháy cạnh được đặt ở hai bên chảo.