Chương 39: 180 tệ một tháng

Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực

undefined 26-03-2026 23:42:53

"Tính tôi hơi kỹ một chút, lúc tôi giao nhà cho cô thế nào thì lúc cô trả nhà cũng phải y như vậy, nếu không tôi sẽ không trả lại tiền cọc. À phải rồi, cô biết bây giờ thuê nhà không chỉ trả tiền thuê mà còn phải đặt cọc nữa đúng không." Vị đại nương đứng bên cạnh nghe những lời này thấy hơi chói tai, vội vàng giảng hòa: "Tiểu Mai, cô bé này là người tốt đấy." Tống Tân Nhiễm cười tươi nói: "Đại nương, chị Mai nói rõ ngay từ đầu thế này cũng là để tránh sau này xảy ra chuyện phiền phức thôi ạ. Chị ấy chịu dẫn tôi đi xem nhà là tôi đã vui lắm rồi, những điều chị ấy nói đều là yêu cầu cơ bản, tôi hiểu và sẽ làm được hết." Trong mắt Vạn Mai lộ ra vẻ hài lòng, cô ấy không thích nói năng mập mờ để rồi sau này lại phải tranh cãi. Thấy Tống Tân Nhiễm cũng là người biết điều, cô ấy nói thẳng: "Vậy bây giờ tôi dẫn cô đến xem nhà, nếu cô thấy được thì thuê." *** Trên đường đến đây, Hoàng Vân đã kể cho Tống Tân Nhiễm nghe căn nhà đó tốt thế nào, vừa rộng rãi sáng sủa, vuông vắn, môi trường xung quanh tốt, mà lại còn ở tầng một. Lúc đó Tống Tân Nhiễm đã bắt đầu mong đợi, cô biết Hoàng Vân không phải là người hay nói quá. Sau khi cửa mở, Tống Tân Nhiễm vừa nhìn đã thấy căn nhà còn tốt hơn cả lời Hoàng Vân nói, cửa sổ sáng choang, bàn ghế sạch bóng, tường sơn trắng không một vết bẩn. Trong phòng khách có kê bàn ghế và một chiếc ghế tựa, hai phòng ngủ đều có ánh sáng tốt, trên giường thậm chí còn có sẵn cả nệm, cửa sổ cũng đã lắp rèm, gió thổi qua, mang theo ánh nắng ngập tràn khắp phòng. Hoàng Vân nhìn thấy cũng phải kinh ngạc, lẩm bẩm: "Sao lại còn tốt hơn cả lần trước mình xem thế này." Hoàng Vân có quen biết người thuê trước, đã từng đến đây ngồi chơi. Lúc đó trong phòng khách chất đầy đồ đạc, trên tường còn dán hoa trang trí, trông rất chật chội, bây giờ đồ đạc dọn đi hết rồi mới thấy hóa ra lại rộng rãi thế này. Vạn Mai nghe Hoàng Vân nói vậy, khẽ nhếch môi: "Sau khi người thuê trước dọn đi, tôi đã đặc biệt thuê người đến dọn dẹp, mấy cái hình dán trên tường phải mất không ít thời gian mới gỡ sạch được, lúc gỡ ra còn làm hỏng cả tường, tôi lại phải tìm người đến sửa lại." Tống Tân Nhiễm nhìn quanh một vòng, nói: "Chị Mai có mắt thẩm mỹ thật, tường sơn trắng tinh thế này là đẹp rồi, đơn giản mà sang trọng, phối với đồ đạc và màu sắc nào cũng hợp, không gì kinh điển hơn." Nghe câu này, Vạn Mai cũng không cần phải dặn dò Tống Tân Nhiễm đừng dán linh tinh lên tường nữa, ngược lại còn cảm thấy Tống Tân Nhiễm có gu thẩm mỹ giống mình, đều rất biết thưởng thức cái đẹp. Tống Tân Nhiễm xem nhà một lượt, chất lượng thế này thực sự vượt ngoài mong đợi của cô, chắc hẳn giá cả cũng không rẻ. Nhưng đã xem được nhà tốt rồi, cô cảm thấy mấy căn trước đó thật không thể so sánh được, cho dù đắt hơn một chút cũng phải thuê căn này. "Chị Mai, nhà của chị tốt thật, ánh sáng và thông gió đều tốt, kiểu nhà cũng đẹp, bên trong còn được trang trí rất sạch sẽ và trang nhã, tôi rất thích phong cách này. Nếu tôi thuê, tôi cũng sẽ giữ gìn cẩn thận mọi thứ. Không biết một tháng bao nhiêu tiền ạ?" Vạn Mai suy nghĩ một lát rồi ra giá: "Một trăm tám một tháng." Lời này vừa nói ra, không chỉ Tống Tân Nhiễm mà ngay cả Hoàng Vân cũng kinh ngạc. Trời ạ, nhà tốt như vậy mà một tháng chỉ có một trăm tám thôi sao? Lúc nói chuyện với người thuê trước, cô ấy còn hỏi giá thuê nhà, đối phương than trời than đất, nói một tháng phải mất hai trăm ba! Chủ nhà lại không chịu giảm giá. Lúc đó họ mới đến thị trấn nên không biết gì, sau này mới hay mình bị lừa, nhà ở cùng khu vực giá cao nhất cũng chỉ hai trăm hai. Hoàng Vân từng xem căn nhà này rồi, lúc đó bên trong chất đầy đồ đạc nên cũng không nhìn ra tốt xấu thế nào, chỉ thấy có lẽ họ đã thuê với giá đắt.