Vì nhà mẹ đẻ vừa nghèo vừa không có người chống lưng, nên nhà chồng đều coi thường cô ấy. Ngay cả hai năm trước lúc Thái Vĩnh Đức bị gãy chân, khi đó cũng chỉ có Tống Tân Nhiễm qua giúp cô ấy một tuần, họ hàng bên nhà Thái Vĩnh Đức chỉ mang đồ đến thăm rồi đi, đến bữa cơm cũng chẳng phụ cô ấy nấu.
Vậy mà Thái Vĩnh Đức vẫn cứ khen anh chị em mình tốt, nào là mang hoa quả, nào là xách sữa tới, chẳng hề nghĩ xem ai mới là người thật sự ra sức san sẻ gánh nặng cho gia đình họ.
Trước đây Tống Tân Văn toàn nhịn cho qua chuyện, không ngờ hôm nay thấy Thái Vĩnh Đức bẽ mặt, trong lòng lại sảng khoái đến vậy.
Nhưng nghĩ lại, Tống Tân Văn không muốn em gái và chồng mình có xích mích, bèn nói: "Tân Nhiễm à, anh rể của em là người khẩu xà tâm phật, những lời anh ấy nói em đừng để trong lòng nhé. Nhà của chị cũng là nhà của em, muốn về lúc nào thì về."
Tống Tân Nhiễm giả ngốc: "Chị nói gì vậy ạ, em đương nhiên biết anh rể là người thế nào mà."
Cô mỉm cười: "Chị, cuộc sống là do mình sống, chị thấy tốt là được, em cũng mong chị sống thật vui vẻ, hạnh phúc!"
Vui vẻ, hạnh phúc.
Nghe những lời này, sống mũi Tống Tân Văn không khỏi cay cay.
***
Ngày hôm sau.
Tống Tân Nhiễm quyết định lại lên thị trấn xem nhà.
Lúc cô đi, Tống Dư mắt trông mong nhìn cô: "Hôm nay mẹ cũng sẽ về ạ?"
Cậu bé nhớ trước đây sau khi mẹ đi đều phải đợi rất lâu rất lâu mới về, nhưng hôm qua mẹ về rất nhanh, cậu bé hy vọng hôm nay cũng như vậy.
Tống Tân Nhiễm khom người, nhìn vào đôi mắt đen láy của cậu bé rồi nói: "Dĩ nhiên rồi, lúc về mẹ sẽ mang kẹo cho Tiểu Dư."
Tống Dư lắc đầu, nghiêm túc nói: "Không cần kẹo đâu ạ, mẹ về là được rồi."
Tống Tân Nhiễm dịu giọng: "Mẹ sẽ về mà, mẹ còn phải đón Tiểu Dư lên thị trấn sống cùng nữa chứ."
Tống Dư mím môi, cười tít cả mắt.
Đến thị trấn, Tống Tân Nhiễm quyết định hôm nay sẽ đổi cách tìm nhà.
Cô vào một cửa hàng mua hai đồng kẹo, sau đó đi thẳng đến quán trà bên ngoài trường trung học của thị trấn.
Bây giờ thuê nhà phần lớn đều dựa vào người quen giới thiệu, tuy cô không quen ai nhưng cứ cầm theo chút đồ, ngồi cùng người khác, chia kẹo lân la làm quen rồi hỏi thăm tin tức cũng được.
Vừa đến gần quán trà, mắt Tống Tân Nhiễm sáng lên, trong đám người đang ngồi nói chuyện bên ngoài quán có một bóng dáng quen thuộc.
Sau vài giây suy nghĩ, Tống Tân Nhiễm giả vờ vô tình đi về phía quán trà, lúc đi ngang qua đám người, cô liền cất tiếng gọi: "Chị!"
Giọng cô đầy kinh ngạc, người bị cô gọi ngẩng đầu lên nhìn, ánh mắt ban đầu có chút ngơ ngác, sau đó liền nhận ra cô: "À, em gái!"
Tống Tân Nhiễm nói: "Chị, hai hôm nay chị không ra chợ ạ? Em cố tình đến tìm chị mua thịt mà không thấy chị đâu cả."
Người trước mắt chính là chị bán thịt mà Tống Tân Nhiễm gặp ở chợ hôm nọ.
Nghe có người cố tình đến mua hàng của mình, trong lòng Hoàng Vân dĩ nhiên là vui vẻ: "Hai hôm nay chị nghỉ không đi, người nhà chị bán thay!"
Tống Tân Nhiễm nói: "Chị, em chỉ tin tay chị thôi, không thấy chị nên em cũng chẳng mua mấy. Không ngờ lại gặp chị ở đây, em phải mau đi mua một ít, kẻo lát nữa lại hết."
Những người ngồi nói chuyện xung quanh cười trêu: "Hoàng Vân, giờ cô bán hàng có tiếng rồi đấy, người ta chỉ mua thịt của cô thôi."
"Còn phải nói, thịt heo nhà Hoàng Vân nấu lên ngon hơn hẳn mà."
Tống Tân Nhiễm cũng nói xen vào: "Thịt nhà chị Vân tươi thật sự, màu sắc cũng khác hẳn những nhà khác, nấu lên thơm ơi là thơm, người nhà em ăn xong cứ tấm tắc khen!"
Hoàng Vân nghe những lời này, nụ cười trên mặt rạng rỡ như hoa: "Mọi người thích ăn thì cứ đến mua nhiều vào, tôi bán giá gốc cho!"
Tống Tân Nhiễm lấy ra túi kẹo vừa mua, bốc một vốc đưa cho Hoàng Vân: "Chị, em vừa mua kẹo ăn, thấy cũng ngon, chị nếm thử chút đi."