Chương 43: Tiểu Dư không cần xin lỗi, con không làm gì sai cả

Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực

undefined 26-03-2026 23:43:06

Thái Vĩnh Đức có chút mất mặt, ho khẽ một tiếng: "Tống Dư đã bốn tuổi rồi mà còn làm vỡ ly. Nó vẫn luôn sống ở nhà chúng ta, tôi là dượng nó, đây là đang dạy dỗ nó, cũng là vì muốn tốt cho Tống Dư thôi." Tống Tân Nhiễm ngẩng đầu, lạnh lùng liếc anh ta một cái: "Không cần anh rể giúp tôi dạy dỗ, sau này Tống Dư tôi sẽ tự mình lo, bây giờ tôi sẽ đưa cậu bé đi ngay." Thái Vĩnh Đức vừa nghe Tống Tân Nhiễm nói muốn đưa Tống Dư đi, anh ta liền bật cười trong lòng. Đi? Bọn họ có thể đi đâu được chứ? Nhà cũ ở quê quanh năm không có người ở, chắc chắn không thể đến đó được, Tống Tân Nhiễm lại nghỉ việc rồi, ký túc xá của nhà máy cũng không ở được nữa, chẳng lẽ định ra sân trời mà ở à? Nhưng dù gì anh ta cũng là anh rể của Tống Tân Nhiễm, nếu để người khác nhìn thấy, chẳng phải sẽ nói nhà họ đối xử tệ bạc với người thân sao. "Tân Nhiễm, em đừng nói mấy lời nóng giận đó, tôi cũng là vì muốn tốt cho em, trẻ con không thể nuông chiều quá mức được, đặc biệt là Tống Dư lại ở trong hoàn cảnh gia đình như vậy, lúc nhỏ phải học làm nhiều việc thì lớn lên mới có năng lực. Tống Dư tuy là do em sinh ra, nhưng về cơ bản đều là tôi và chị em chăm sóc, em không hiểu đâu..." Thái Vĩnh Đức vừa nói vừa cảm thấy lời mình rất có lý, nhưng nhìn sang Tống Tân Nhiễm, cô lại chẳng buồn ngẩng đầu, không nói một lời nào như thể chẳng nghe thấy anh ta. Anh ta vừa định mở miệng lần nữa thì đã bị giọng nói lạnh như băng của Tống Tân Nhiễm cắt ngang: "Anh rể, nghe anh rể nói thế thì có vẻ anh rể rất biết dạy trẻ con đấy." "Anh rể có nhiều kinh nghiệm giáo dục như vậy sao không mở một lớp dạy học đi? Bây giờ vẫn đang làm công việc chân tay ở xưởng gốm, chẳng lẽ anh rể thích làm việc nặng nhọc à." Tống Tân Nhiễm hiếm khi nói những lời như vậy, cô vốn không thích trực tiếp trở mặt với ai. Quy tắc trong thế giới người lớn là bề ngoài vẫn phải ổn thỏa. Nhưng bây giờ cô không muốn giữ kẽ nữa, cô thậm chí còn hối hận tại sao hai hôm trước Thái Dương bị ốm cô lại ở nhà thêm một ngày, nếu đi lên thị trấn tìm nhà sớm hơn thì Tống Dư đã không phải chịu tội thế này. Sắc mặt Thái Vĩnh Đức lập tức sầm xuống, biết rõ Tống Tân Nhiễm đang chế nhạo mình nhưng không biết phản bác thế nào, chỉ có thể nặn ra một câu: "Em, em dám nói xưởng gốm không tốt à?" "Tốt chứ, sao lại không tốt." Tống Tân Nhiễm cười lạnh một tiếng: "Nếu không tốt thì anh rể có thể bán mạng làm việc ở đó được sao, về đến nhà là mệt rũ người ra, đến bưng ly nước cũng bắt trẻ con làm, người không biết còn tưởng gãy tay gãy chân rồi đấy." Thái Vĩnh Đức tức đến run tay: "Em, em đúng là không biết điều, tôi nuôi con giúp em mà còn thành ra có lỗi à!" Tống Dư bị tiếng quát làm cho giật nảy mình, tay siết chặt lấy áo Tống Tân Nhiễm, hoảng sợ nhìn cô. Cậu bé không biết phải làm sao, chỉ có thể nức nở xin lỗi: "Cháu xin lỗi, dượng ơi cháu xin lỗi." Tống Tân Nhiễm nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cậu bé: "Tiểu Dư không cần xin lỗi, con không làm gì sai cả." Cô quay đầu lại, mỉa mai: "Có những người lớn làm sai còn già mồm, không bằng cả đứa trẻ ba tuổi." Nói xong cô dắt tay Tống Dư đi lên lầu để thu dọn đồ đạc rời đi. Thái Vĩnh Đức bị chọc tức đến choáng váng đầu óc, từ lúc kết hôn tới giờ anh ta chưa từng bị người ta chỉ thẳng vào mặt mà mắng, lại còn mắng kiểu xóc xiểm khó nghe, khiến người ta vừa tức tối vừa không biết trút giận vào đâu. Nhìn bóng lưng Tống Tân Nhiễm, anh ta gầm lên: "Cút, hai mẹ con em cút ngay cho tôi!" Vừa đúng lúc này, một cây cải thảo bị ném mạnh vào nhà, văng tung tóe trên mặt đất, ngay sau đó là một tiếng gầm giận dữ truyền đến: