Nhưng nghĩ lại thì trước đây có bao giờ nợ lương đâu, huống chi lần này đã là hai tháng rồi.
Câu nói của Tống Tân Nhiễm cứ lởn vởn trong đầu cô ấy, huống hồ cô còn đưa ra một gợi ý, trước đây cô ấy chưa bao giờ nghĩ đến việc có thể hỏi mượn tiền của giám đốc.
Dù sao nhà máy của họ cũng là tư nhân, giám đốc là chủ, chuyện trả lương hoàn toàn do ông ấy quyết định. Giám đốc đã nói tháng sau nhất định sẽ trả, nên cũng không cần lo cô ấy mượn tiền rồi không trả.
Nếu giám đốc nhất quyết không đồng ý, vậy thì chắc chắn có chuyện mờ ám, có thể tháng sau cũng không trả lương nổi, hoặc là nhà máy hoàn toàn không có tiền để trả lương...
Nghĩ đến khả năng này, Trần Tĩnh Phương không khỏi rùng mình một cái, vội vàng tự an ủi rằng không thể nào, nhà máy còn có bao nhiêu người như vậy cơ mà.
Mà khoan, rốt cuộc Tống Tân Nhiễm nghĩ ra chuyện hỏi mượn tiền giám đốc này kiểu gì nhỉ? Người có thể nói ra những lời như vậy, nhìn thế nào cũng không giống một kẻ ngốc, sao lại từ bỏ công việc ở nhà máy thủy tinh để đi bán hàng rong chứ?
***
Tống Tân Nhiễm ngồi ở hàng ghế sau của xe buýt, lúc này đã là xế chiều, trên xe không có nhiều người. Chiếc xe khách chạy bằng dầu kiểu cũ chạy trên đường, trong xe nồng nặc mùi gà vịt và gia súc.
Tống Tân Nhiễm đẩy cửa sổ kính khung sắt ra, không khí trong lành bên ngoài lập tức ùa vào.
Bây giờ là cuối tháng Mười, hai bên đường đều là ruộng đồng, dây khoai lang xanh mọc um tùm tươi tốt. Có người nông dân đang cắt dây khoai cho vào gùi để mang về nhà cho lợn ăn, có người lại cầm cuốc đào khoai lang.
Những luống lạc cũng xanh mướt một màu, khi nhổ lạc lên dường như có thể ngửi thấy mùi thơm ngọt của củ lạc tươi và hơi ẩm của đất.
Trong đầu Tống Tân Nhiễm lập tức hiện ra vô số cách chế biến lạc và khoai lang. Lạc tươi vừa mới nhổ lên thế này chỉ cần luộc với nước rồi cho một lượng muối vừa phải là đã rất ngon rồi, vừa mặn, vừa thơm, vừa ngọt, thích hợp nhất là để ăn vặt khi xem tivi.
"Đi đâu?" Đang mải suy nghĩ thì nhân viên bán vé đeo túi đi tới trước mặt cô và hỏi.
Tống Tân Nhiễm đáp: "Thôn Thạch Yến."
Vừa nói cô vừa đưa một đồng qua.
Nhân viên bán vé nhận lấy rồi cho vào túi, sau đó bỏ đi.
Nơi Tống Tân Nhiễm ở rất hẻo lánh, xe buýt từ thị trấn về thôn đều là xe tư nhân, chỉ có vào những ngày họp chợ mùng 3,6, 9 âm lịch mới có xe chạy. Mua vé cũng chỉ cần lên xe rồi đưa tiền trực tiếp cho nhân viên bán vé là được.
Xe buýt chạy trên đường nhựa được khoảng mười phút thì đột nhiên xóc nảy lên, rẽ vào một đoạn đường đất. Cứ thế lắc lư thêm khoảng mười phút nữa thì cuối cùng cũng dừng lại.
Nhân viên bán vé nói: "Thôn Thạch Yến đến rồi."
Mấy người còn lại trên xe đều xuống hết, đây chính là trạm cuối.
Qua nhật ký của nguyên chủ, Tống Tân Nhiễm biết rằng sau khi xuống xe, cô còn phải đi bộ khoảng mười phút nữa mới đến được nhà chị gái Tống Tân Văn. Cô vốn còn hơi lo mình không có ký ức của nguyên chủ sẽ không tìm được đường, nhưng vừa nhìn thấy cảnh vật xung quanh, cô liền cảm thấy có chút quen thuộc, bất giác đi theo con đường.
Mãi đến khi ngẩng đầu nhìn thấy một căn nhà gạch đỏ hai tầng, Tống Tân Nhiễm biết đó chính là nhà của chị gái cô, Tống Tân Văn.
Tống Tân Nhiễm không kìm được mà mỉm cười, cuối cùng cũng tới nơi rồi.
Cuối cùng cũng có thể gặp được Tống Dư rồi. Đây không chỉ là tâm nguyện của nguyên chủ mà cũng là của cô, vì lúc đọc truyện cô đã rất thích nam phụ khi trưởng thành.
"Bắt lấy nó! Nó trộm kẹo của tao!"
"Bắt tên trộm! Theo tao đi bắt tên trộm!"
Một đám trẻ con trạc tuổi nhau ồn ào chạy tới, có đứa còn cầm gậy khua khoắng, vừa la hét vừa chạy, trông đắc ý vô cùng.
Người bị chúng đuổi theo là một cậu bé gầy gò nhỏ con, quần áo hơi ngắn, để lộ tứ chi khẳng khiu, cậu bé mím chặt môi nhưng chạy rất nhanh, vụt một cái đã lướt qua bên cạnh Tống Tân Nhiễm.