Nhưng hôm nay xem xong mới biết, đắt chỗ nào chứ, rõ ràng là quá hời!
Lúc mới đến xem nhà, Hoàng Vân còn tưởng Vạn Mai sẽ đòi giá thuê cao, dù sao thì cô ấy cũng đã bỏ tiền ra sửa sang lại, cô ấy còn hơi lo Tống Tân Nhiễm không trả nổi.
Thế nhưng vừa nghe đến giá này, Hoàng Vân suýt nữa tưởng mình nghe nhầm, rẻ quá đi mất!
Nhà hai phòng ngủ một phòng khách ở khu này không có căn nào giá thuê dưới hai trăm cả.
Tống Tân Nhiễm cũng rất kinh ngạc, mức giá này thấp hơn nhiều so với dự tính của cô.
Cô thành thật nói: "Chị Mai, chị không đùa đấy chứ ạ?"
Vạn Mai nói: "Đương nhiên là không, cô cũng biết giá này khá thấp, nên có vài điều tôi phải nói rõ trước. Nhà cho thuê ít nhất là nửa năm, hy vọng cô sẽ giữ gìn cẩn thận một chút. Ngoài ra, tiền cọc tôi lấy ba trăm, lúc trả nhà nếu không có vấn đề gì tôi sẽ trả lại tiền cọc cho cô."
Hoàng Vân đứng bên cạnh nghe vậy lại có chút do dự, tiền cọc ba trăm, còn nhiều hơn cả tiền thuê nhà một tháng.
Lỡ đến lúc đó Vạn Mai không trả lại tiền cọc, chẳng phải là lỗ to rồi sao? Huống hồ Vạn Mai còn có tiền lệ không trả lại tiền cọc.
Nào ngờ Tống Tân Nhiễm chốt luôn: "Được ạ chị Mai, cứ theo lời chị nói, tiền cọc ba trăm."
Vạn Mai hiếm khi gặp được người sảng khoái như vậy, nên giải thích thêm một câu: "Cô gái cứ yên tâm, chuyện tiền cọc tôi sẽ ghi rõ trong hợp đồng, lúc trả nhà không có vấn đề gì sẽ hoàn trả lại toàn bộ."
Tống Tân Nhiễm mỉm cười: "Tôi biết mà chị Mai, nhìn là biết chị là người thẳng thắn dứt khoát rồi. Tôi sẽ giữ gìn nhà cửa cẩn thận, nên đương nhiên không lo lắng những chuyện này."
Vạn Mai cũng nở nụ cười, hai người hẹn buổi chiều ký hợp đồng lấy chìa khóa, sau đó là có thể dọn vào ở.
Tống Tân Nhiễm rất vui, vừa ra khỏi cửa đã nói với Hoàng Vân: "Chị Vân, hôm nay thật sự cảm ơn chị, em mới thuê được căn nhà tốt như vậy. Bây giờ cũng gần trưa rồi, chị đừng về nữa, chúng ta ra ngoài ăn tạm gì đó đi."
Hoàng Vân có vẻ hơi lo lắng, kéo tay Tống Tân Nhiễm sang một bên: "Tân Nhiễm, em phải nghĩ cho kỹ đấy, ba trăm tiền cọc không phải là con số nhỏ đâu."
Hơn nữa chuyện này có thể lắt léo được, tiền đã đưa cho người ta, trả hay không là do đối phương quyết định cả.
Tống Tân Nhiễm cười: "Chị Vân, em biết chị lo cho em, nhưng em thật sự rất thích căn nhà này. Vả lại tiền thuê chị Mai đưa ra rất thấp, em đã được hời rồi, tiền cọc cao một chút cũng không sao, đâu thể lúc nào cũng là em được lợi hết được."
Làm gì có chuyện lúc nào mình cũng là người được lợi, nếu thật sự có thì phải cảnh giác xem đó có phải là một cái bẫy hay không.
Tuy mới quen Vạn Mai không lâu, nhưng Tống Tân Nhiễm nhận ra cô ấy không phải kiểu người tính toán chi li, đòi tiền cọc cao cũng là để bảo vệ căn nhà. Cô sẽ giữ gìn nhà cửa cẩn thận, nên đương nhiên không lo về chuyện này.
Hoàng Vân nghĩ lại cũng thấy đúng, nhìn Tống Tân Nhiễm lại cảm thấy cô là một người vừa thông minh vừa quyết đoán, trong lòng bất giác có thêm nhiều thiện cảm: "Vậy cũng được, sau này em dọn đến chúng ta ở gần nhau, có cần giúp gì cứ gọi chị là được."
Không từ chối được Tống Tân Nhiễm, Hoàng Vân đành cùng cô ăn trưa ở một quán ăn bên ngoài.
Hai người gọi một món mặn một món rau, một đĩa thịt kho hai lần lửa, một đĩa rau xào, tổng cộng hết 13 tệ.
Sau khi đồ ăn được dọn lên, Hoàng Vân nói: "Ăn cho nóng đi, chị bảo về nhà chị ăn cơm em lại không chịu, còn nói muốn nếm thử tay nghề của quán ăn, giờ thì nếm đi nhé. Quán này mở được mấy năm rồi, buôn bán rất đắt khách."
Tống Tân Nhiễm cười nhẹ, cô làm vậy chính là để chuẩn bị cho việc mở quán ăn sau này, nếm thử thêm nhiều món ăn địa phương để biết khẩu vị mọi người yêu thích.