Tống Tân Văn không kìm được vành mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào: "Tân Nhiễm..."
Vành mắt Tống Tân Nhiễm cũng đỏ lên, cô quay mặt đi, lau khóe mắt: "Chị, anh rể thế nào em không quan tâm, nhưng trong lòng em chị mãi mãi là chị của em. Hôm nay em dọn lên thị trấn, sau này chị muốn đến thì cứ đến."
Nước mắt Tống Tân Văn lập tức tuôn rơi, nhớ lại cuộc cãi vã với chồng ban nãy, những lời chỉ trích của anh ta cứ xoáy thẳng vào tim. Em gái ruột của mình chịu ấm ức lớn như vậy mà vẫn một lòng nghĩ cho cô ấy, trong lòng Tống Tân Văn đau như dao cắt: "Tân Nhiễm, em muốn lên thị trấn thì cứ đi đi, chị giúp em thu dọn đồ đạc, tiễn em một đoạn."
Những lời tình cảm sướt mướt Tống Tân Văn cũng không biết nói, ở nhà cô ấy cũng là người có tính cách ít nói nhưng làm nhiều, lúc này thương Tống Tân Nhiễm và Tống Dư, chỉ muốn làm thêm chút gì đó cho họ.
Tống Tân Nhiễm mắt đỏ hoe hỏi cô ấy: "Chị đi rồi anh rể có giận hơn không..."
Trong lòng Tống Tân Văn vừa đau đớn vừa bi thương: "Chị mặc kệ anh ta có giận hay không, em là em gái ruột của chị, chị tiễn em một đoạn cũng không được sao?"
Tống Tân Nhiễm rưng rưng nước mắt gọi một tiếng chị, nỗi đau khổ và tức giận trong lòng Tống Tân Văn càng dâng cao, cô ấy xoay người đùng đùng chạy xuống lầu, đi thẳng vào bếp, lấy một ít dầu mới ép năm nay, trứng gà vừa đẻ, gạo mới xay... Tất cả đều gói lại.
Thái Vĩnh Đức cũng đang bực mình, vốn không muốn nói chuyện với cô ấy, nhưng vừa thấy hành động của Tống Tân Văn thì không nhịn được nữa: "Em lấy gì đấy?"
Tống Tân Văn quay đầu mắng: "Rau cải là em trồng, gà là em cho ăn, lúa là em cấy, anh quản em lấy cái gì!"
Bị mắng bất ngờ, Thái Vĩnh Đức lập tức im bặt, bình thường Tống Tân Văn cũng không nói những lời đanh đá sắc bén như vậy.
Tống Tân Văn gói ghém đồ đạc xong, lại đi gọi một chiếc xe ba bánh, giúp Tống Tân Nhiễm xách hành lý chuẩn bị đi.
Thái Vĩnh Đức sững sờ, sao Tống Tân Văn cũng lên xe theo vậy?
Trong lòng anh ta có chút hoảng hốt, trước đây hai người cãi nhau anh ta chẳng bao giờ lo Tống Tân Văn về nhà mẹ đẻ, vì Tống Tân Văn không còn nhà mẹ đẻ nữa.
Thái Vĩnh Đức vội vàng đẩy Thái Dương một cái.
Thằng nhóc béo tối nay thật sự bị dọa sợ, chưa bao giờ thấy bố mẹ cãi nhau dữ dội như vậy, co rúm ở bên cạnh không dám nói một lời. Bây giờ thấy Tống Tân Văn đi, lại bị Thái Vĩnh Đức đẩy một cái, liền khóc lóc gọi: "Mẹ ơi."
Tống Tân Văn quay đầu nhìn lại, lòng trĩu nặng.
Tống Tân Nhiễm ngồi trên xe ba bánh, khẽ cụp mắt: "Chị, chị đừng tiễn em nữa, Thái Dương và anh rể đều cần chị, em và Tiểu Dư hai người lên thị trấn là được rồi."
Vẻ mặt Tống Tân Văn biến sắc: "Em đừng có lo, bác tài mau lái xe đi."
Chiếc xe ba bánh bắt đầu lăn bánh, Tống Tân Nhiễm nhìn bóng dáng Thái Vĩnh Đức và Thái Dương ngày càng nhỏ dần, không nói một lời nào.
Cô biết trong cuộc hôn nhân này, Thái Vĩnh Đức mãi mãi là người ở thế thượng phong, ỷ mình không sợ gì.
Hôm nay cô sẽ cho Thái Vĩnh Đức biết, đừng tưởng Tống Tân Văn không có nhà mẹ đẻ thì không có nơi để về.
Bây giờ cô cho Tống Tân Văn một chốn để đi về.
Xe ba bánh dừng ngay dưới lầu, ba người cùng nhau mang hành lý xuống.
Tống Tân Nhiễm nói: "Chị, hôm nay may mà có chị, không thì với đống đồ này em không biết phải chuyển bao lâu nữa."
"Nói mấy lời này làm gì, chị là chị của em, chị không giúp em thì ai giúp em." Tống Tân Văn đã quen làm việc nặng, một tay xách một túi hành lý lớn mà bước đi vẫn nhanh nhẹn: "Mở cửa ra đi."
Tống Dư đi theo hai người, hai tay cũng ôm một cái chậu rửa mặt bằng men.
Đối với ngôi nhà mới của mình, cậu bé vừa bỡ ngỡ vừa có chút mong đợi, cậu bé rất ít khi được lên thị trấn, chỉ vào những ngày phiên chợ, dì mới thỉnh thoảng đưa cậu bé đến.