Vốn dĩ Thái Dương đang chơi ở ngoài, bị mùi thơm nồng nàn của món phổi heo xào hấp dẫn nên mới chạy vào. Thằng nhóc còn tưởng mẹ đang nấu món gì ngon, ai ngờ lại thấy dì út đang đút cho Tống Dư ăn, trong lòng thằng nhóc lập tức thấy bất bình.
Nghe thấy câu nói này, Tống Dư căng thẳng ra mặt, vội vàng xua cả hai tay giải thích: "Không phải ăn vụng đâu anh, chỉ là nếm thử thôi."
Trong lòng Tống Tân Nhiễm có chút khó chịu, cô nhìn Thái Dương, nở một nụ cười hiền lành: "Thái Dương, cháu có muốn nếm thử một miếng không?"
Thằng nhóc lập tức đầu hàng, bước vào bếp, nói lớn: "Có!"
Tống Tân Nhiễm: "Nhưng không phải lúc nãy cháu nói không ăn đồ cô nấu sao?"
Thái Dương sững người.
Tống Tân Nhiễm tiếp tục cười hiền lành: "Nếu cháu xin lỗi cô và Tiểu Dư thì cô cũng miễn cưỡng cho cháu ăn một miếng."
Thằng nhóc lập tức rụt chân lại: "Con không thèm ăn!"
Nói rồi quay người chạy đi mất.
Tống Dư có chút bối rối không biết phải làm sao.
Tống Tân Nhiễm lại đút cho cậu bé một miếng nữa: "Thái Dương không ăn, Tiểu Dư ăn nhiều một chút nhé, đừng lãng phí."
Tống Dư nhíu đôi mày nhỏ nhắn lại suy nghĩ một lát, lãng phí đúng là một chuyện rất xấu. Cậu bé trịnh trọng gật đầu, giọng nói non nớt: "Con sẽ không lãng phí đâu ạ, con sẽ cố gắng ăn hết."
Tống Tân Nhiễm bật cười thành tiếng.
Xào xong món phổi heo, Tống Tân Nhiễm chuẩn bị xử lý con cá trắm còn lại sau khi nấu cháo cá.
Thật ra cô thích ăn cay hơn, nhưng Tống Dư còn nhỏ quá, nên nấu món cá dưa chua là được rồi, cũng may nhà chị Tống Tân Văn có mấy vại dưa muối.
Tối nay Tống Tân Nhiễm nấu một nồi cháo cá, xào bốn món: gan heo xào, cá dưa chua, đậu phụ Ma Bà và thịt ba chỉ kho khoai tây.
Hương thơm nồng nàn, đầy lôi cuốn của những món ăn vừa nấu xong lan theo gió, xộc thẳng vào mũi rồi len lỏi vào tận sâu trong lòng.
Tống Tân Văn vốn đang dọn dẹp trên lầu, ngửi thấy mùi thơm cũng không kìm được mà đi xuống, đứng trong bếp nhìn Tống Tân Nhiễm nấu nướng đâu ra đấy, thành thạo điêu luyện, không khỏi cất lời: "Tân Nhiễm à, em học được tay nghề này ở đâu thế, thơm nức mũi luôn."
Tống Tân Nhiễm đáp: "Nhà ăn trong xưởng có đầu bếp mới, em hỏi thăm người ta vài câu thôi ạ."
Tống Tân Nhiễm liền mượn tạm thông tin mình nghe được ở nhà ăn để giải thích cho sự thay đổi lớn trong tài nấu nướng của mình.
Tống Tân Văn nói: "Vậy thì người đó tốt thật, Tân Nhiễm à, tay nghề này của em ra ngoài mở quán ăn cũng được đấy."
Tống Tân Nhiễm mỉm cười, cô cũng đang có ý định đó, nhưng tiền đề là phải có tiền mở quán đã.
"Anh rể chưa về hả chị?" Tống Tân Nhiễm hỏi, qua những mảnh ký ức trong đầu, cô biết anh rể của nguyên chủ là Thái Vĩnh Đức đang làm việc ở xưởng gốm cách đây vài cây số.
Tống Tân Văn đáp: "Dạo này xưởng của anh ấy đang gấp rút cho kịp tiến độ, nhiều việc lắm, chúng ta không cần đợi đâu, cứ ăn trước đi."
Lời vừa dứt, một giọng nói sang sảng đã vang lên: "Tân Văn hôm nay làm món gì thế, anh ở ngoài sân đã ngửi thấy mùi rồi. Biết xào thịt thì anh đã mua hai lạng rượu trắng về rồi."
Tống Tân Nhiễm liền thấy một người đàn ông mặc áo phông ngắn tay đã ngả vàng, tay cầm bộ đồng phục công nhân màu xanh rêu, da ngăm đen đứng ở cửa.
Anh ta vừa trông thấy cô đã nói: "Hôm nay sao em lại về thế Tân Nhiễm, em bảo chị gái em đi đón à?"
Tống Tân Nhiễm cất tiếng gọi anh rể.
Tống Tân Văn nói: "Mấy món này đều do Tân Nhiễm nấu cả đấy, anh về rồi thì mau ăn cơm đi."
Lúc dọn món lên bàn, Thái Vĩnh Đức nhìn thấy món trứng hấp, liền nhíu mày: "Nhiều món thế này rồi sao còn hấp trứng nữa? Ăn không hết để đến bữa sau là mất ngon."
Tống Tân Văn huých vào tay anh ta một cái: "Hiếm khi Tân Nhiễm mới về, nấu thêm vài món thì đã sao."