Tống Tân Nhiễm chưa từng nghĩ chuyện này sẽ xảy ra với mình.
Cô thế mà lại xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, hơn nữa còn trở thành người mẹ ruột bia đỡ đạn của nam phụ.
Nam phụ - Tống Dư bố mẹ mất sớm cậu bé luôn sống cùng dì, tuổi thơ nghèo khó, mà dì lại có gia đình riêng nên những gì dành cho cậu bé lại càng ít ỏi hơn. Từ nhỏ cậu bé đã không được ăn no mặc ấm, cũng chẳng được yêu thương gì.
Tống Dư là một đứa trẻ hiểu chuyện, biết điều kiện kinh tế của gia đình không tốt nên luôn cố gắng kiếm tiền. Mới nhỏ tuổi đã biết đi nhặt ve chai bán phế liệu, mùa hè nóng nực cậu bé phải đi một quãng đường rất xa mới đến trạm phế liệu nhưng chỉ bán được vài hào. Lúc về, mồ hôi đầm đìa, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì nắng nhưng số tiền bán được còn chưa ấm túi đã bị em họ - con của dì cướp mất.
Người anh họ cướp tiền của Tống Dư đi mua kem ăn ngon lành, Tống Dư chỉ có thể đứng bên cạnh, níu chặt vạt áo đã giặt đến bạc màu, nuốt nước bọt mà không dám nói một lời. Cậu bé biết mình sống ở nhà anh họ đã tốn của dì rất nhiều tiền, nếu không có cậu bé, anh họ sẽ sống tốt hơn.
Dượng thì thiên vị anh họ mỗi năm Tết đến đều mua quần áo mới cho anh, còn Tống Dư chỉ có thể mặc lại đồ cũ của anh họ. Vì từ nhỏ đã bị suy dinh dưỡng nên cậu bé lúc nào cũng gầy gò, nhỏ con hơn anh họ.
Tống Dư lớn lên trong môi trường gia đình như vậy, dì thì nhu nhược, dượng thì thiên vị. Vào giai đoạn thơ ấu cần được quan tâm và yêu thương nhất, cậu bé lại không nhận được đủ tình thương, dẫn đến sau này khi nữ chính đối tốt với mình một chút, Tống Dư đã thầm yêu cô.
Sau này nữ chính và nam chính vướng vào những rắc rối tình cảm, mỗi khi nữ chính bị phụ bạc, bị tổn thương, Tống Dư luôn là người đầu tiên xuất hiện bên cạnh, an ủi và đồng hành cùng cô, mãi mãi là chỗ dựa vững chắc cho cô.
Nhưng nam phụ bạch nguyệt quang dịu dàng như vậy cũng có lúc hắc hóa, đó là khi Tống Dư biết được gia đình dì nuôi lớn mình là vì khoản tiền bồi thường mà nhà máy trả sau khi mẹ cậu bé qua đời.
Sau khi hắc hóa nam phụ đã thẳng thừng cắt đứt quan hệ với gia đình dì, không cho họ một đồng nào, khiến gia đình anh họ vì tiền bạc mà tan cửa nát nhà.
Cuối cùng Tống Dư qua đời vì cứu nữ chính, lấy đi không biết bao nhiêu nước mắt của độc giả.
Trong tang lễ của Tống Dư, không một người thân nào đến dự. Vì đã cắt đứt quan hệ với gia đình dì nên họ hận cậu bé đến tận xương tủy, không cho phép ai nhắc đến cái tên này. Mà Tống Dư từ nhỏ bố mẹ đã mất sớm, cũng không có họ hàng thân thích nào khác, có thể nói là ra đi trong cô độc.
Tống Tân Nhiễm đọc xong cuốn tiểu thuyết này liền lên khu bình luận xả một tràng, thời đại nào rồi mà nam phụ dịu dàng vẫn không có kết cục tốt đẹp, cứ phải chết mới trở thành bạch nguyệt quang hay sao?
Kết quả là vừa tỉnh dậy, cô đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết này, lại còn sớm hơn mười mấy năm trước khi tình tiết truyện chính thức bắt đầu. Lúc này nam phụ bạch nguyệt quang Tống Dư mới hơn ba tuổi, bố cậu bé đã mất hai năm trước, mẹ cậu bé cũng vừa qua đời.
Nhưng bây giờ chắc là vẫn chưa chết...
Tống Tân Nhiễm vừa sờ tay mình vừa nghĩ.
Trong lồng ngực còn vương lại một cơn đau xót xa, dường như là cảm xúc còn sót lại của nguyên chủ. Tống Tân Nhiễm thầm nhủ trong lòng: "Tôi sẽ chăm sóc Tống Dư thật tốt."
Như thể nghe được lời hứa của cô, cơn đau xót xa ấy từ từ biến mất, một làn gió nhẹ nhàng lướt qua gò má cô.
Tống Tân Nhiễm không nhịn được ho hai tiếng, rồi lại không nhịn được nữa, cô cúi người ho sù sụ mấy tiếng, trái tim như muốn văng ra ngoài, trong cổ họng dâng lên một vị đắng.