Tống Tân Nhiễm tìm thấy áo khoác của Thái Dương trên chiếc phản ở nhà chính, nhưng không thấy áo của Tống Dư đâu.
Tống Tân Văn nói: "Tiểu Dư bây giờ ở một mình. Vốn dĩ chị định cho nó ở chung phòng với chị và Tiểu Dương, trẻ con còn nhỏ mà. Nhưng Tiểu Dư hiểu chuyện, nói có thể tự ngủ một mình, nên thằng bé ở trên lầu hai."
Tống Dư trèo xuống ghế, chủ động nói: "Con đưa mẹ lên phòng."
Tống Tân Văn: "Được, vậy hai mẹ con đi đi."
Tống Dư ở trên lầu hai, cầu thang nhà Tống Tân Văn hơi dốc. Cậu bé leo lên trông khá vất vả, nhưng có lẽ đã quen nên cũng không cần ai giúp.
Cửa phòng không khóa, chỉ khép hờ, Tống Dư đẩy nhẹ là mở ra. Tống Tân Nhiễm nhìn thấy căn phòng mà con trai mình thường ở.
Giường rất thấp, Tống Dư có thể tự mình trèo lên được. Ga trải giường họa tiết hoa mẫu đơn màu hồng đã rất cũ, xù lên không ít lông. Chăn được cuộn lại gọn gàng đặt ở cuối giường. Sàn nhà không có rác, trông khá sạch sẽ, nhưng cả căn phòng trống huơ trống hoác, đến một chỗ để ngồi cũng không có.
Tống Dư tự chạy đến trước một cái rương gỗ không nắp đặt trên sàn, cậu bé nhoài người lên lấy ra một chiếc áo khoác mỏng, hai tay cầm áo giũ giũ rồi vươn hai cánh tay gầy gò, cố gắng xỏ vào ống tay áo.
Cậu bé dù sao cũng còn quá nhỏ, tuy biết tự mặc quần áo nhưng động tác vẫn còn hơi vụng về. Chiếc áo lại hơi rộng nên càng khó mặc hơn. Cậu bé luồn tay không đúng, bàn tay nhỏ nắm thành quyền chui tọt ra từ lỗ rách lớn bên sườn áo.
Tống Dư cũng phát hiện có gì đó không đúng, cậu bé cúi đầu nhìn, mặt lập tức đỏ bừng, vội vàng cởi ra định mặc lại.
Tống Tân Nhiễm bước đến bên cạnh, cầm lấy chiếc áo từ tay cậu bé. Tống Dư ngơ ngác nhìn cô.
Cô nhẹ nhàng hỏi: "Tiểu Dư không có cái áo nào khác sao con? Cái này rách rồi, để mẹ vá lại rồi hẵng mặc."
Tống Dư đáp: "Có ạ."
Cậu bé lại nhoài người lên rương định tìm tiếp, nhưng Tống Tân Nhiễm đã nhấc bổng cậu lên, đặt sang một bên, rồi bắt đầu lục tìm quần áo trong rương.
Quần áo không ít, có cả áo bông quần bông mùa đông, áo cộc quần đùi mùa hè, áo đơn và áo khoác mỏng mùa thu... Nhưng chiếc nào trông cũng cũ kỹ và bạc màu. Vài chiếc có cổ tay áo và gấu quần đã sờn rách, phần đầu gối còn được đắp thêm một miếng vá cùng màu.
Trong lòng Tống Tân Nhiễm dâng lên một cảm giác nặng nề khó tả. Cô lấy hết áo khoác mỏng ra, hỏi: "Tiểu Dư muốn mặc cái nào?"
Tống Dư nhìn lướt qua mấy chiếc áo, rồi vui vẻ chỉ vào chiếc màu đen: "Cái này ạ."
Tống Tân Nhiễm mặc áo giúp cậu bé. Cậu bé có vẻ rất vui, còn vuốt vạt áo cho phẳng phiu. Cậu bé thì thầm với Tống Tân Nhiễm: "Áo này là đẹp nhất ạ, không có lỗ thủng nào cả."
Tống Tân Nhiễm xoa đầu cậu bé: "Lên thị trấn mẹ mua quần áo mới cho con nhé?"
Nhưng Tống Dư lại lắc đầu: "Không cần đâu ạ, con sắp có quần áo mới rồi. Dì nói anh Tiểu Dương lại cao lên, quần áo không mặc vừa nữa, sẽ cho con hết."
Cậu bé mím môi cười có chút ngượng ngùng: "Con có nhiều quần áo lắm ạ."
Trong lòng Tống Tân Nhiễm bỗng dâng lên một nỗi chua xót. Cô cố gắng kìm nén lại, ngồi xổm xuống trước mặt Tống Dư, khẽ cong khóe môi nhìn cậu bé: "Nhưng mà mẹ chỉ muốn mua quần áo mới cho Tiểu Dư thôi thì phải làm sao bây giờ?"
Tống Dư hơi khó xử cúi đầu. Cậu bé cảm thấy mình không cần tốn tiền mua quần áo mới, nhưng mẹ lại muốn mua.
Cậu bé lí nhí nói: "Vậy thì mua đi ạ, mua loại hai đồng là được rồi."
Tuy hai đồng đã là rất đắt, nhưng Tống Dư có hai đồng tiền tiết kiệm giấu trong gối, chưa ai phát hiện ra cả.
Nếu mẹ mua quần áo xong hết tiền, cậu bé sẽ đưa tiền tiết kiệm của mình cho mẹ.
Tống Tân Nhiễm hơi sững người, tuy vật giá bây giờ không quá đắt đỏ, nhưng một chiếc áo khoác trẻ em rẻ nhất cũng phải hai mươi mấy đồng.