Chương 38: Đây chính là cô gái chỉ đường cho cô mà cô đã kể với cháu

Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực

undefined 26-03-2026 23:42:49

Tống Tân Nhiễm cảm ơn Hoàng Vân trước, sau đó khéo léo bày tỏ rằng sau này dù cô có thuê căn nào và xảy ra chuyện gì cũng sẽ không oán trách Hoàng Vân, vì dù sao cô ấy cũng chỉ cho cô thông tin, còn quyết định là do chính cô đưa ra. Nghe cô nói vậy, Hoàng Vân cũng hiểu ra, cười nói: "Được, vậy chị đưa em đi gặp chủ nhà xem sao." Trên đường đi, hai người vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc đã đến nhà hàng Minh Hương. Hoàng Vân đi vào khu dân cư bên cạnh: "Chủ nhà đó bây giờ đang ở đây, đây là khu nhà chung cư duy nhất trong thị trấn, giá cũng đắt đỏ." Tống Tân Nhiễm đi theo Hoàng Vân lên tầng ba, Hoàng Vân gõ vào cánh cửa chống trộm sơn xanh. Một lát sau, cửa mở ra, một người phụ nữ mặc áo sơ mi trắng đứng ở cửa. Hoàng Vân cười nói: "Tiểu Mai à, căn nhà của cô ở bên phía trường Trung học số 3 không phải muốn cho thuê sao? Em gái tôi muốn thuê." Tống Tân Nhiễm còn chưa kịp lên tiếng, Vạn Mai đã nói: "Nhà đó của tôi không cho thuê nữa." Hoàng Vân sững sờ: "Có người thuê rồi hay là cô định dọn về đó ở?" Vạn Mai khẽ cau mày: "Cho thuê phiền phức lắm, tôi không định cho thuê nữa." Tống Tân Nhiễm vừa nhìn cách trang trí trong nhà, lại nhìn vẻ mặt của đối phương là đã hiểu ra, người ta thật sự không muốn cho thuê, cũng không thiếu tiền. Cô nói: "Xin lỗi, đã làm phiền rồi." Rồi quay đầu nói với Hoàng Vân: "Chị Vân, vậy chúng ta đi trước đi ạ, đi xem những căn khác." "Tiểu Mai, ai đến vậy?" Lúc này, trong nhà vang lên một giọng phụ nữ lớn tuổi. Vạn Mai quay đầu nhìn lại: "Cô, không có gì đâu ạ, cô cứ nghỉ ngơi đi." Tống Tân Nhiễm nghe giọng nói này có chút quen tai, không kìm được mà nhìn vào trong... Một vị đại nương tóc ngắn, mặc áo màu xanh đậm bước ra phòng khách, cũng vừa hay nhìn thấy Tống Tân Nhiễm, liền cất tiếng gọi: "Cô gái!" Đại nương quay đầu nói với Vạn Mai: "Tiểu Mai, đây chính là cô gái chỉ đường cho cô mà cô đã kể với cháu đó, còn đặc biệt dẫn cô đến tận nhà hàng Minh Hương!" Vạn Mai có chút kinh ngạc. Hoàng Vân cũng quay đầu nhìn Tống Tân Nhiễm một cái, không ngờ cô còn có duyên gặp gỡ như vậy. Tống Tân Nhiễm không hề tỏ ra quá đỗi ngạc nhiên, chỉ cười gọi một tiếng "đại nương". Vạn Mai vì chuyện này mà đánh giá Tống Tân Nhiễm lại một lần, trên mặt cũng nở nụ cười: "Mời vào trong ngồi đi, từ lúc cô tôi đến đây cứ nhắc mãi chuyện gặp được người tốt bụng, dẫn bà ấy đến tận dưới lầu, chỉ tiếc là không mời lên nhà uống miếng nước." Tống Tân Nhiễm và Hoàng Vân đương nhiên sẽ không từ chối. Sau khi hai người vào nhà, Vạn Mai quan sát Tống Tân Nhiễm một lượt, thấy cô ăn mặc gọn gàng, ngay cả đôi giày cũng trắng sạch, không khỏi có chút thiện cảm. Vạn Mai hơi ưa sạch sẽ, lần trước đã cho nhầm người thuê nhà, cuối cùng lúc người ta trả nhà thì bên trong bừa bãi bẩn thỉu, cô ấy phải tự mình thuê người đến dọn dẹp, hơn nữa ở thị trấn cũng khó thuê người, thành ra rất phiền phức. Ăn mặc sạch sẽ là một chuyện, nhưng vẫn phải hỏi cho rõ ràng. Không thể chỉ vì đối phương đã giúp cô mình mà cô phải cho người ta thuê nhà. "Cô gái." Vạn Mai hỏi: "Nhà cô có mấy người?" Tống Tân Nhiễm hiểu đối phương đang hỏi mình sẽ có mấy người ở trong căn nhà thuê, cô nói: "Nếu thuê nhà thì chỉ có tôi và con trai tôi ở thôi ạ, cháu năm nay tròn bốn tuổi, rất ngoan, không bao giờ vẽ bậy bạ trong nhà." Vạn Mai đánh giá Tống Tân Nhiễm một lượt, mình còn chưa đưa ra yêu cầu mà đối phương đã tự nói trước rồi, xem ra là một người sạch sẽ lại thông minh. Cô ấy thích nói chuyện với người thông minh, nên những lời sau đó cũng không cần phải vòng vo nữa: "Cô gái, tôi cứ nói thẳng nhé, bình thường tôi không làm việc ở đây, không hay về thị trấn Lĩnh Đức, nếu trong nhà có đồ gì hỏng thì cô chỉ có thể tự tìm người sửa, giữ lại hóa đơn, tiền sửa chữa cứ trừ vào tiền thuê nhà là được."