Chương 23: Dượng nói con lau bàn sạch nhất, con rửa bát sáng nhất đấy
Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực
undefined26-03-2026 23:42:01
Nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cậu bé, cô mỉm cười, nói: "Được, cứ mua loại hai đồng."
Tống Dư lúc này mới vui vẻ trở lại.
Tống Tân Nhiễm nắm tay cậu bé, Tống Dư tuy vẫn còn hơi mất tự nhiên nhưng đã không rụt tay lại nữa.
"Mẹ đưa Tiểu Dư về nhà cũ xem một lát nhé."
Tống Dư hỏi: "Bây giờ ạ?"
Tống Tân Nhiễm nói: "Sao thế, bây giờ Tiểu Dư có việc gì à con?"
Tống Dư nghiêm túc gật đầu, giọng nói khá vui vẻ: "Con phải đi giúp dì lau bàn rửa bát, dượng nói con lau bàn sạch nhất, con rửa bát sáng nhất đấy ạ!"
Tống Tân Nhiễm hơi cau mày, bóp nhẹ bàn tay mềm mại của cậu bé: "Tiểu Dư hôm nay nghỉ ngơi một chút đi con, để Thái Dương đi rửa bát lau bàn."
Tống Dư lắc đầu: "Không được đâu ạ, dượng nói anh Tiểu Dương ngốc lắm, rửa bát sẽ làm vỡ bát mất."
Cậu bé ưỡn tấm ngực nhỏ, muốn cho mẹ biết mình rất giỏi, biết làm rất nhiều việc, giỏi hơn Thái Dương nhiều.
Tống Tân Nhiễm nhắm mắt lại, rồi chuyển sang giọng đáng thương: "Nhưng mẹ về nhà cũ một mình sẽ sợ lắm, Tiểu Dư có thể đi cùng mẹ không?"
Tống Dư mím môi. Dù bây giờ cậu bé rất muốn đi giúp dì rửa bát lau bàn để cho mẹ thấy mình giỏi giang, nhưng mẹ về một mình sẽ sợ, nên cậu bé vẫn quyết định đi cùng mẹ.
Cậu bé gật đầu, ngoan ngoãn đáp: "Vâng ạ."
Lúc này là sáu rưỡi, thời tiết hôm nay khá đẹp, chắc phải hơn bảy giờ trời mới tối. Tống Tân Nhiễm dắt tay cậu bé đi trên con đường đất, thầm nghĩ cả đi cả về bốn mươi phút cũng đủ rồi.
Quả nhiên, khi họ về đến nhà cũ, trời vẫn còn khá sáng.
Trước mắt là một ngôi nhà xây bằng tường đất, mái lợp ngói, trông có vẻ hơi cũ kỹ.
Tống Tân Nhiễm đứng ngẩn người tại chỗ. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy ngôi nhà, trong lòng cô dâng lên vô vàn cảm xúc, và rất nhiều hình ảnh hiện ra trong đầu.
Tống Dư kéo kéo tay cô, khẽ gọi: "Mẹ ơi."
Ánh mắt cậu bé có chút lo lắng. Tống Tân Nhiễm hoàn hồn, tạm thời gạt đi những hình ảnh vụt qua trong đầu, mỉm cười nói: "Chúng ta vào trong thôi con."
Tống Dư lại hơi ngơ ngác, cậu bé nhìn những bó thân ngô được xếp ngay ngắn, chất đầy trước cửa ngôi nhà tường đất, chặn kín cả cổng chính.
Làm sao họ vào trong được đây?
Trèo cửa sổ vào ư? Nhưng cửa sổ cao quá, cậu bé có cố gắng trèo thế nào chắc cũng không vào được, lỡ mà đứng trên cửa sổ ngã xuống thì sẽ gãy chân mất thôi.
Đầu óc nhỏ bé của Tống Dư nghĩ vậy, đôi chân ngắn cũn không khỏi run lên.
Tống Tân Nhiễm nói: "Để mẹ dọn ra."
Cô không chút do dự, ôm lấy một bó thân ngô, ném sang cái sân bên cạnh, rồi lại ôm bó thứ hai, lặp lại động tác.
Loáng một cái cô đã dọn dẹp sơ qua, cuối cùng cũng để lộ ra được cánh cổng.
Tống Dư nhìn động tác của mẹ, lập tức hiểu ra, dọn thân ngô đi thì sẽ không cần phải trèo cửa sổ nữa, vậy là cậu bé cũng không cần phải bị gãy chân rồi.
Cậu bé sờ sờ chân mình, chạy lon ton theo bên cạnh Tống Tân Nhiễm, cũng rất tích cực nhặt những mảnh củi vụn, bắt chước động tác của mẹ, ném sang một bên.
Trước cửa nhanh chóng sạch sẽ hơn nhiều.
"Tiểu Dư không cần nhặt nữa đâu con, chúng ta vào trong thôi."
Tống Tân Nhiễm dắt tay cậu bé, lấy chìa khóa ra, mở ổ khóa.
Cô vừa đẩy cửa ra đã ngửi thấy một mùi ẩm mốc, nền đất nổi lên một lớp mốc trắng, phủ đầy bụi bặm. Trong gian nhà chính đâu đâu cũng giăng đầy mạng nhện, cửa sổ vì ngấm nước mưa nên hơi biến dạng, chốt khóa cũng đã gỉ sét.
Cô nhìn quanh bốn phía, trong gian nhà chính không có đồ đạc gì nhiều, ngoài một chiếc bàn gỗ với bốn cái ghế dài, một chiếc phản màu vàng và một cái giá để chậu rửa mặt.
Có thể thấy lúc nguyên chủ dọn đồ đã thu dọn gian nhà chính rất gọn gàng sạch sẽ, những thứ để lại đều là đồ không mấy hữu dụng lại cồng kềnh, Tống Tân Nhiễm cũng không thể nào mang đi được.