Nguyên chủ sống ở nhà chị gái chưa đầy một năm, sau đó được giới thiệu cho chồng, mới mười bảy tuổi đã kết hôn.
Sau đó... Người chồng không may qua đời, nguyên chủ một mình mang theo con không thể kiếm tiền, sau khi suy đi nghĩ lại, đành nhờ Tống Tân Văn trông con giúp, Tống Tân Văn đã đồng ý.
Từ trước đến nay, nguyên chủ luôn rất biết ơn Tống Tân Văn, vì vậy mỗi tháng đều cố gắng kiếm thêm chút tiền gửi về, còn bản thân thì sống tằn tiện.
Nếu Tống Tân Nhiễm không biết kết cục tương lai của Tống Dư, cô cũng sẽ rất biết ơn Tống Tân Văn.
Nhưng bây giờ cô chỉ nhìn Tống Tân Văn bằng ánh mắt phức tạp, gọi một tiếng chị, rồi không nói gì thêm.
Tống Tân Văn bất chợt bắt gặp ánh mắt này, trong lòng giật thót một cái, thầm nghĩ hôm nay Tống Tân Nhiễm bị sao vậy, đột nhiên về nhà đã không nói, ánh mắt lại còn rất kỳ lạ.
Tống Tân Văn cúi xuống, định nhận lấy túi trứng từ tay Tống Dư: "Trẻ con sao xách nổi, để dì cầm cho."
Tống Tân Nhiễm giơ tay ngăn hành động của Tống Tân Văn lại: "Để Tiểu Dư cầm đi, thằng bé ở nhà cũng làm không ít việc, chút chuyện này làm được."
Giọng cô nghe có vẻ bình thường, nhưng Tống Tân Văn lại đỏ mặt, lập tức hiểu ra, hóa ra Tống Tân Nhiễm cho rằng cô ấy đã hà khắc với đứa trẻ.
Tống Tân Văn nói: "Tiểu Dư là một đứa trẻ ngoan, tự biết mặc quần áo ăn cơm, còn biết giúp dọn bát đũa, đổ rác."
Trẻ con ở nông thôn sớm biết lo toan, đứa trẻ bốn tuổi đã có thể giúp gia đình làm những việc trong khả năng, ví dụ như giúp nhặt rau, quét nhà đổ rác, cô ấy để Tống Dư làm chút việc là để rèn luyện cậu bé, sao có thể gọi là hà khắc được.
Tống Dư hai tay ôm chặt túi trứng, lí nhí nói: "Con đều biết làm hết ạ, con còn biết bẻ ngô, cõng khoai lang, nhóm lửa nữa."
Gương mặt nhỏ nhắn của cậu bé có chút ngượng ngùng, dường như rất ngại khoe khoang, nhưng lại muốn chứng minh với mẹ rằng mình thật sự rất giỏi giang.
Bởi vì trước đây mỗi khi cậu bé làm những việc này, dì đều khen ngợi cậu bé.
Tống Tân Nhiễm dùng bàn tay rảnh rỗi xoa đầu cậu bé: "Ừm, Tiểu Dư của mẹ giỏi thật, mới ba tuổi đã biết làm nhiều việc như vậy rồi."
Khóe môi Tống Dư không kìm được mà nhếch lên.
Gương mặt Tống Tân Văn lại càng đỏ hơn, nói lảng đi: "Nhà có hai đứa trẻ, Tiểu Dư với Thái Dương cứ thích chạy lên sườn núi chơi."
Sau đó cô ấy chú ý đến túi phổi heo Tống Tân Nhiễm đang xách, có chút ngạc nhiên: "Tân Nhiễm hôm nay sao em lại mua phổi heo thế, thứ này khó làm sạch, xào lên vừa tanh vừa hôi, lại còn tốn dầu, lần trước anh rể em mang về một bộ, cuối cùng vẫn phải vứt đi."
Tống Tân Nhiễm nói: "Lát nữa em tự làm, rửa sạch rồi xào lên sẽ không có mùi lạ đâu."
Tống Tân Văn có chút do dự, cô ấy quá hiểu Tống Tân Nhiễm rồi, cô em gái này của cô ấy nào biết nấu nướng gì, đến lúc đó lại lãng phí cả nước lẫn dầu.
Nhưng nghĩ đến tâm trạng không tốt của Tống Tân Nhiễm lúc nãy, cô ấy bèn cười nói: "Được thôi, vậy chị sẽ nếm thử tay nghề của em."
Đến khoảng sân trước nhà, Tống Tân Nhiễm liền nhìn thấy Thái Dương, thằng nhóc này khá thù dai, vừa nhìn thấy Tống Tân Nhiễm đã quay mặt đi chỗ khác.
Tống Tân Văn trách mắng: "Thái Dương, gọi người đi con, lớn thế này rồi còn để mẹ phải nhắc."
Thái Dương la lên: "Con không gọi dì ấy đâu, lúc nãy dì ấy đánh con!"
Tống Tân Văn: "Dì út đánh con thì chắc chắn là con làm sai rồi."
Thái Dương gào lên: "Con không có, con không có!"
Tống Tân Nhiễm thành thật nói: "Là em đánh nó thật ạ."
Thái Dương hai mắt lập tức sáng lên, nấp sau lưng Tống Tân Văn, dùng ánh mắt căm thù nhìn chằm chằm Tống Tân Nhiễm: "Đúng đó đúng đó!"
Tống Tân Nhiễm nhìn Tống Tân Văn, giọng điệu ôn hòa: "Thái Dương nói Tiểu Dư ăn trộm đồ, em vừa nghe thấy đây là chuyện lớn, nên đã tìm hiểu sơ qua, thì ra là Thái Dương thích ăn kẹo, muốn ăn luôn cả phần của Tiểu Dư. Chị cũng không nói sớm với em, để lúc về em mua cho Thái Dương ít kẹo, cũng đỡ để hai anh em chúng nó vì chút chuyện nhỏ này mà nảy sinh mâu thuẫn."