Tống Tân Nhiễm: "Cảm ơn chị."
Tống Tân Văn xua tay: "Em cứ khách sáo quá, chị em với nhau cảm ơn cái gì."
Tống Tân Văn lại đưa cho Tống Tân Nhiễm khăn mặt mới và cốc tráng men mới để cô tiện tắm rửa: "Chị đun nước trong nồi nhôm rồi, em muốn tắm thì cứ dùng luôn. Đồ đạc của em, anh rể em xách vào phòng trong rồi đấy, không động chạm gì cả đâu. Em muốn mang sang phòng Tiểu Dư thì cứ bảo anh rể xách giúp cho."
Tống Tân Nhiễm nói vâng.
Tống Tân Văn lại dặn dò thêm vài chuyện lặt vặt, thấy chị sắp nói đến chuyện nghỉ việc ở nhà máy thủy tinh, Tống Tân Nhiễm vội tìm cớ chuồn: "Chị, em đi tắm rửa trước đây, hôm nay về mệt quá, em muốn nghỉ ngơi sớm."
Tống Tân Văn: "Ừ, em đi đi."
Tống Tân Nhiễm định đi tắm, nhưng lúc này trong nhà không có phòng tắm riêng, mọi người đều tắm trong nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh ở nông thôn được đặt chung với chuồng lợn, chuồng lợn ở hai bên, nhà vệ sinh ở giữa, đôi khi đi vệ sinh cũng phải cẩn thận, không chừng lợn bên trong sẽ xông ra.
Tống Tân Nhiễm thực sự không thể chịu nổi, cuối cùng thấy trên tầng hai cũng có một nhà vệ sinh, tuy đơn sơ nhưng ít nhất không nuôi gia súc, sạch sẽ hơn, bèn cố sức xách nước lên tầng hai để tắm.
Tắm xong, cô còn định tắm cho Tống Dư, nhưng hóa ra cậu bé đã tắm xong rồi, đang mặc quần áo sạch sẽ, đuôi tóc hơi ẩm, đôi mắt đen láy, ngoan ngoãn ngồi trên giường: "Dì tắm cho con rồi ạ."
Giọng cậu bé nghe non nớt nhưng nói rất rõ ràng.
Tống Tân Nhiễm biết ngay là cậu bé tắm ở nhà vệ sinh tầng một, cô hỏi: "Tiểu Dư không sợ lợn à?"
Vai Tống Dư run lên, rất muốn nói mình không sợ, nhưng thật ra là có chút sợ.
Cậu bé lí nhí: "Chỉ một chút thôi ạ."
Tống Tân Nhiễm nói: "Vậy lần sau mẹ đưa con lên thành phố tắm nhé."
Tống Dư ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn cô: "Mẹ và con ạ?"
Tống Tân Nhiễm cười: "Đúng vậy, mẹ chắc chắn sẽ ở bên Tiểu Dư mà."
Tống Dư chớp chớp mắt, mấy giây sau không nói gì, đột nhiên lí nhí thốt lên một câu: "Con không cần quần áo mới, cũng không cần ăn kẹo nữa ạ."
Giọng cậu bé rất nhỏ, Tống Tân Nhiễm không nghe rõ: "Tiểu Dư nói gì thế?"
Tống Dư lại không chịu nói nữa, tự mình trèo lên giường, lật chăn ra, nằm sang một bên, chiếm một khoảng nhỏ, hai tay nắm chặt chăn, mắt trông mong nhìn cô.
Tống Tân Nhiễm cười: "Tối nay Tiểu Dư ngủ cùng mẹ nhé."
Giường rộng một mét ba lăm, một người lớn và một đứa trẻ nằm vẫn thừa sức, tấm chăn mới thay rộng hơn một chút, nhưng bông đã bị nén chặt, bây giờ nhiệt độ không thấp nên cũng không thấy lạnh.
Tống Tân Nhiễm không thích cựa quậy khi ngủ, cô yên lặng nằm thẳng, Tống Dư cũng ngoan ngoãn ngủ say.
Tống Tân Nhiễm có hơi mất ngủ, đến một thế giới xa lạ, ngủ ở một nơi không quen thuộc, giường thì cứng, dưới ga giường là tấm đệm làm bằng rơm khô, ngửi có mùi cỏ phơi.
Cô đang suy nghĩ xem ngày mai phải làm gì, đầu tiên là lên thị trấn xem nhà cho thuê, sau đó ra chợ xem có nguyên liệu gì có thể làm đồ bán rong, cuối cùng là khảo sát những nơi tiện cho việc bán hàng rong...
Đang nghĩ ngợi, phía bên kia giường khẽ động, một thân hình nhỏ bé cẩn thận nhích lại gần phía cô.
Tống Tân Nhiễm mở mắt, trong bóng tối, cô thấy Tống Dư đang cố gắng đến gần mình nhưng lại không muốn bị cô phát hiện, ngay cả mắt cũng nhắm nghiền.
Cuối cùng, cậu bé cũng áp sát vào người cô, bàn tay nhỏ bé len lén nắm lấy cánh tay cô, đầu hơi nghiêng, hơi thở dần dần trở nên đều đặn.
Khóe môi Tống Tân Nhiễm bất giác cong lên, cô không động đậy, giả vờ như mình đã ngủ say.
Kết quả là cứ thế thiếp đi lúc nào không hay.
***
Lần tiếp theo Tống Tân Nhiễm tỉnh lại là bị tiếng ồn đánh thức, tiếng chạy thình thịch dưới lầu, xen lẫn tiếng cãi vã của một đôi nam nữ.
Cô mở mắt, vừa định ngồi dậy thì cánh tay bị kéo nhẹ.