Tống Tân Nhiễm cười: "Vậy là được rồi, em chỉ muốn thử một lần xem sao."
Tống Tân Văn biết cô đã quyết, cũng không tiện nói thêm gì nữa, chỉ nghĩ Tống Tân Nhiễm thật sự đã thay đổi quá nhiều, không chỉ hoạt bát hơn mà còn có chủ kiến hơn.
"Được, nếu em muốn làm, mấy ngày tới chị sẽ ở lại giúp em. Trước đây em chưa từng làm qua, hai người vẫn hơn một người."
Tống Tân Nhiễm cười đến cong cả mắt: "Chị, vẫn là chị đối với em tốt nhất."
Nghe thấy câu này, lòng Tống Tân Văn lại se lại, cô ấy cúi đầu, bối rối đáp một tiếng rồi bước nhanh ra ngoài mở hành lý, bắt đầu dọn dẹp.
Cô ấy đã quen làm việc nhà, nên bắt tay vào làm cũng rất thành thạo.
Đồ ăn mang đến được cất vào bếp, quần áo xếp vào tủ, chăn bông ga giường cũng được lồng vào ngay lập tức.
Tống Tân Nhiễm phụ một tay, Tống Dư cũng chạy tới chạy lui thu dọn đồ đạc.
Thấy đã sáu rưỡi, Tống Tân Nhiễm nói: "Chị, cơ bản đã dọn xong rồi, chị nghỉ một lát đi, để em đi nấu cơm."
Thịt Tống Tân Nhiễm mua đã được mang từ nhà đến, lúc đi Tống Tân Văn cũng mang theo không ít thứ khác, nào là dầu hạt cải, hũ mỡ lợn, thậm chí cả hai cây bắp cải cũng mang theo, ngoài ra còn có một ít đồ lặt vặt nhà làm, trong đó có một gói miến dong.
Tất cả đều được đặt trong bếp, rất tiện để lấy dùng.
Tống Tân Nhiễm nhìn quanh một vòng, bếp có thể dùng chỉ có lò than tổ ong, bếp ga là do Vạn Mai lắp nhưng bây giờ giá gas bình khá đắt, mọi người ít khi dùng.
Nhưng bếp ga thật sự rất tiện, có thể điều chỉnh lửa to nhỏ, trước khi dùng cũng không cần phải mồi lửa.
Xét đến hoàn cảnh bây giờ Tống Tân Nhiễm bèn chuẩn bị làm một nồi thịt heo hầm bắp cải miến dong, món này không yêu cầu cao về lửa.
Trong lúc cô nấu ăn, Tống Tân Văn cũng không nghỉ ngơi một giây nào, vẫn tiếp tục dọn dẹp nhà cửa, Tống Dư cũng làm theo.
Tống Tân Văn nhìn bóng dáng nhỏ bé bận rộn tới lui, không khỏi nghĩ đến thằng nhóc nhà mình, lúc cô ấy bận rộn ở nhà, Thái Dương chẳng bao giờ đến giúp.
Đều do Thái Vĩnh Đức chiều hư!
Tống Tân Văn thầm mắng trong lòng: "Tiểu Dư, cháu tự đi chơi đi, để dì lo những việc này."
Vì đến nhà mới, Tống Dư vô cùng tò mò về mọi thứ xung quanh, trong lòng cũng vô cùng phấn khích, nghe thấy câu này liền nói bằng giọng non nớt: "Dì mệt lắm ạ. Cháu làm một chút, dì sẽ bớt phải làm đi một chút."
Lòng Tống Tân Văn như bị thứ gì đó đâm vào.
Cô ấy nhớ lại trước đây mình biết rõ Thái Vĩnh Đức thiên vị, nhưng mỗi lần nhắc đến Tống Dư là hai người lại cãi nhau, lâu dần Tống Tân Văn cũng không nói nữa, chỉ cần đối tốt với Tống Dư một chút ở những nơi mình thấy là được.
Bây giờ nghĩ lại, Thái Vĩnh Đức là kẻ vô tâm vô phế, vậy mà cô ấy lại vì không muốn cãi nhau mà lơ là Tống Dư, rõ ràng Tống Dư mới là người có quan hệ huyết thống với cô ấy, thậm chí còn biết thương cô ấy hơn cả Thái Vĩnh Đức.
Lòng Tống Tân Văn hơi nghẹn lại, cô ấy sờ vào túi, lấy ra hai tờ mười đồng rồi nhét vào tay Tống Dư.
Tống Dư giật mình, trợn tròn mắt, vội giấu tay ra sau lưng, không dám nhận tiền.
Số tiền này nhiều quá, Tống Dư chỉ thấy người lớn cầm số tiền lớn như vậy, ngay cả Thái Dương cũng không dám đòi nhiều tiền thế.
Tống Tân Văn nhét vào túi cậu bé: "Cháu cầm lấy, sau này sống cùng mẹ, chắc chắn sẽ không có tiền tiêu vặt đâu."
Tống Dư chưa bao giờ nói với Tống Tân Văn, mặc dù mỗi tuần dì sẽ cho hai đứa trẻ một đồng tiền tiêu vặt, nhưng tiền của cậu bé toàn bị Thái Dương cướp mất.
Hai người đang giằng co thì bỗng ngửi thấy một mùi thơm nồng nàn, động tác bất giác dừng lại.
"Chị, Tiểu Dư, mau ra ăn cơm tối, em làm món thịt heo hầm bắp cải miến dong rồi." Tống Tân Nhiễm gọi.
Cả hai đều nuốt nước bọt, Tống Dư lập tức muốn chạy ra ngoài, Tống Tân Văn nhanh tay lẹ mắt nhét tiền vào túi cậu bé, thằng bé vẫn còn hơi ngơ ngác đã bị Tống Tân Văn dắt tay đi ra ngoài.