Sau khi bàn bạc, mọi người quyết định nhóm nữ ở tầng hai, nhóm nam ở tầng một.
Lúc này, bữa sáng mà trưởng làng nhắc đến cũng được mang tới. Mấy người phụ nữ trong làng bưng lên đủ loại đĩa lớn đĩa nhỏ, bày ra một bàn ăn thịnh soạn, nhìn thôi đã thấy thèm.
Trưởng làng nói: "Vậy tôi không làm phiền mọi người dùng bữa nữa, chúc các vị chơi vui vẻ nhé."
Nói xong ông liền vui vẻ rời đi.
Mọi người nhìn đồ ăn trên bàn, không một ai động đũa.
Cuối cùng, tất cả chỗ thức ăn này đều bị vứt vào thùng rác.
Hoành Khôn đề nghị: "Mọi người có thể đi dạo một vòng trong làng để thu thập thông tin, đến trưa thì quay về đây chia sẻ phát hiện của mình."
Nói xong, anh ta ngẩng đầu, ánh mắt kiên định: "Chúng ta phải đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau thì mới có thể sống sót!"
An Hạc Chi hưởng ứng: "Anh nói đúng quá!"
Cậu vừa nói vừa vỗ tay tán thành. Nhìn vẻ mặt của cậu, có thể thấy cậu thực sự cho rằng Hoành Khôn nói rất đúng, nhất là cụm từ "giúp đỡ lẫn nhau".
Những người khác: ...
[Tên này không phải là một tên ngốc thật đấy chứ?]
Riêng Lộc Ngữ lại thấy câu nói này của An Hạc Chi rất bình thường. Bất đắc dĩ, cô kéo cậu ra ngoài.
"Vậy được rồi, bọn tôi đi tìm manh mối trước đây."
Trong phòng, Triệu Thư Lan nhìn bóng lưng hai người, định nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng ánh mắt cô chùng xuống đầy vẻ tiếc nuối.
"Ừm... Cậu tên là Triệu Thư Lan đúng không?"
Triệu Thư Lan ngẩng đầu, liền thấy gương mặt tươi cười của Lộc Ngữ.
"Đúng, đúng vậy..."
Lộc Ngữ cười nói: "Tôi nghĩ rồi, hai người đi vẫn không an toàn lắm, cậu có muốn đi cùng chúng tôi không?"
Triệu Thư Lan ngẩn ra, rồi bối rối đáp: "Được... Được ạ!"
Lộc Ngữ kéo tay cô ấy, liếc nhìn những người còn lại trong nhà: "Mọi người tự quyết định chia nhóm nhé? Bọn tôi đi trước đây."
Nói rồi, cô dẫn họ rời đi mà không ngoảnh đầu lại.
Ra đến ngoài sân, cô liền thấy An Hạc Chi đang đứng chờ trước cổng.
An Hạc Chi thấy Triệu Thư Lan liền hỏi: "Hóa ra cô vào trong là để rủ thêm người à?"
Lộc Ngữ gật đầu: "Đi thôi, chúng ta phải làm rõ một chuyện trước đã."
An Hạc Chi: "Chuyện gì?"
Lộc Ngữ cười với cậu: "Đương nhiên là người "gả" cho Sơn Quỷ Nương Nương là đàn ông hay phụ nữ rồi."...
"Ối chà, không ngờ cô bé lại biết cả những chuyện này cơ đấy?" Một người phụ nữ vừa sắp xếp đồ đạc, vừa cười nói với Lộc Ngữ.
[Người dì lắm lời đã chết]
Lộc Ngữ liếc qua cái nhãn trên đầu bà, tiếp tục cười nói: "Dạ vâng, cháu từng nghe nói ở chỗ mình có tục lệ Sơn Quỷ gả chồng, cháu nghĩ cảnh tượng đó chắc phải hoành tráng lắm!"
Người dì cười lắc đầu: "Hoành tráng thì không đến mức, nhưng đúng là sự kiện lớn tổ chức mỗi ba tháng một lần của làng chúng tôi rồi."
Mắt Lộc Ngữ sáng lên: "Wow, không biết bọn cháu có thể tham gia vào sự kiện lớn như vậy không nhỉ?"
Dì đáp: "Ối chà, trùng hợp thật! Mấy đứa đến đúng dịp làng tổ chức Sơn Quỷ gả chồng đấy!"
Lộc Ngữ mừng rỡ: "Thật ạ!"
Người dì nổi hứng, bèn đặt luôn đồ trong tay xuống, kéo một chiếc ghế đẩu ngồi xuống, có vẻ muốn hàn huyên thêm.