Lộc Ngữ ngẩng đầu, liền thấy An Hạc Chi đã đứng trước mặt mình từ lúc nào.
Cô lập tức mở to mắt: "Cậu đến lúc nào vậy? Sao không có tiếng bước chân gì cả?"
An Hạc Chi: "Rõ ràng là do cô mải nhìn vào hệ thống quá nên không để ý thôi."
Đột nhiên, Lộc Ngữ chú ý tới trên tay cậu còn xách thứ gì đó.
Lộc Ngữ: "Cậu còn mua cả bữa sáng à?"
An Hạc Chi gật đầu: "Ừm, có cả phần của cô nữa."
Lộc Ngữ cảm động: "Trời ơi, Chi Chi cậu đúng là người đàn ông của gia đình!"
An Hạc Chi: ... ?
Cậu thở dài, không đôi co về vấn đề này nữa: "Vậy cô mau đứng dậy ăn sáng đi."
Đợi một lát vẫn thấy Lộc Ngữ không nhúc nhích, cậu thắc mắc: "Sao cô không đứng dậy?"
Lộc Ngữ cười gượng: "Chân tôi tê rồi..."
An Hạc Chi: "..."
Cậu đưa bàn tay còn lại ra, Lộc Ngữ lập tức hiểu ý, đặt tay mình lên.
Giây tiếp theo, một lực rất lớn kéo cô đứng bật dậy. Chỉ là chân vẫn chưa hết tê hoàn toàn, nên cô đứng không vững.
Lộc Ngữ: !
Mất đà, Lộc Ngữ theo phản xạ vơ vội lấy áo An Hạc Chi để giữ thăng bằng. Trùng hợp thay, hôm nay cậu mặc một chiếc áo hoodie có dây rút, và cô không chỉ túm lấy áo mà còn nắm luôn cả sợi dây.
An Hạc Chi: "Ực..."
Cậu chỉ cảm thấy cổ mình bị siết chặt lại, suýt chút nữa thì nghẹt thở.
Lộc Ngữ thấy vậy vội buông tay, cười ngượng ngùng: "Xin lỗi nhé, tôi không cố ý."
An Hạc Chi: "Không... không sao."
Cậu mở cửa, Lộc Ngữ cũng đi theo vào.
An Hạc Chi: "Mà sáng nay cô qua tìm tôi có chuyện gì à?"
Lộc Ngữ uống một ngụm sữa đậu nành, nghe vậy liền hào hứng nói:
"Cậu có biết về [Ngôi Sao Ước Nguyện] không?"
An Hạc Chi từng lướt diễn đàn hệ thống nên cũng biết một chút.
Hình như là vật phẩm rơi ra từ phó bản cấp SSS, nghe nói có thể thực hiện bất kỳ điều ước nào.
"Cô... muốn ước?"
Lộc Ngữ gật đầu: "Đúng vậy."
An Hạc Chi tò mò: "Cô muốn ước điều gì?"
Lộc Ngữ ngước mắt lên, đôi mắt màu đào lần đầu tiên ánh lên vẻ hoàn toàn nghiêm túc:
"Tôi muốn về nhà."
An Hạc Chi sững người.
Lộc Ngữ cúi đầu nhìn ly sữa đậu nành ấm nóng, trong mắt hiếm khi có vẻ cô đơn:
"Tôi không thuộc về nơi này. Tôi có gia đình và bạn bè, họ đều rất tốt với tôi, và tôi cũng rất yêu họ."
"Vì vậy, tôi phải tìm mọi cách để trở về nhà."
"Tôi sẽ giúp cô."
Lộc Ngữ ngẩng đầu, có chút ngơ ngác nhìn thiếu niên đối diện.
Thiếu niên tóc xanh có gương mặt kiên định, đôi mắt màu tím tràn ngập vẻ nghiêm túc: "Tôi sẽ giúp cô, giúp cô về nhà."
Lộc Ngữ nhìn cậu một lúc, rồi bỗng nhiên cười hỏi: "Vậy còn cậu thì sao?"
An Hạc Chi: ... ?
Lộc Ngữ: "Cậu không có thứ gì muốn sao? Hay mục tiêu gì đó? Ví dụ như... trở về thế giới ban đầu?"
An Hạc Chi im lặng một lát rồi lắc đầu: "Tôi thấy ở đây cũng rất tốt rồi. Vẫn còn nhiều người sống sót như vậy, tôi rất vui."
Lộc Ngữ nhìn biểu cảm của An Hạc Chi, cảm xúc nơi đáy mắt không rõ.
[Cậu, có thật sự vui không?]
Sau đó, cô che giấu cảm xúc, lại lướt trên hệ thống: "Nhưng để đạt được mục tiêu này, tôi phải nhanh chóng lên cấp mới được."