Chương 36: Khu An Toàn

Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?

undefined 14-02-2026 22:59:52

[[Sách Chân Lý] (A): Sau khi viết tên và đặc tính của mục tiêu lên sách, có thể sửa đổi đặc tính của người đó. Thời gian hiệu lực: 1 phút. Lưu ý: Đạo cụ này có thể trưởng thành, sau khi trưởng thành có thể kéo dài thời gian hiệu lực. ] Lộc Ngữ nhìn giới thiệu đạo cụ, nhất thời không biết nên nói gì. [Nếu nói trò chơi đang nhắm vào cô, thì nó lại chẳng ngần ngại cho ngay một đạo cụ cấp A, thậm chí còn là loại có thể trưởng thành. Nhưng nếu nói là nó ưu ái cô, thì chuyện bị xích sắt tấn công vừa rồi lại là thật. ] [Không hiểu, thật sự không hiểu nổi. ] Sau đó cô quay đầu nhìn An Hạc Chi. An Hạc Chi cũng đang cúi đầu nhìn bảng điều khiển trước mặt, nhưng từ góc của Lộc Ngữ, chỗ đó chỉ là không khí. Bảng điều khiển cá nhân của người chơi, trừ khi được chính chủ đồng ý, nếu không người khác không thể nhìn thấy. Như cảm nhận được ánh mắt của Lộc Ngữ, An Hạc Chi quay đầu lại, đôi mắt màu tím sáng lấp lánh. Cậu nở nụ cười với cô, mấp máy môi. [Cô giỏi quá. ] Lộc Ngữ mỉm cười. Lộc Ngữ: "Đi thôi, chúng ta vào xem [Khu An Toàn] rốt cuộc là như thế nào." An Hạc Chi gật đầu, cùng Lộc Ngữ bước vào tấm chắn. Sự tĩnh lặng bên tai lập tức biến mất, thay vào đó là tiếng người ồn ào náo nhiệt. Một thành phố vô cùng hiện đại hiện ra trước mắt hai người. Nhà cao tầng san sát, xe cộ như mắc cửi. Hai bên đường còn có rất nhiều hàng quán. Chỉ là nơi này không giống lắm so với những gì cô thấy trước khi xuyên không. Ví dụ như, phương tiện giao thông không chỉ có ô tô, mà còn có đủ loại phương tiện với hình thù kỳ lạ, thậm chí còn có cả những loài sinh vật thần kỳ mà cô không biết tên. Hàng quán hai bên có bán đồ ăn, có bán đồ dùng hàng ngày. Đồ ăn có loại cô từng thấy, cũng có loại chưa từng thấy, cô đoán hẳn là thịt của vài loài sinh vật trong trò chơi. An Hạc Chi bên cạnh cũng tỏ ra kinh ngạc, mắt nhìn không chớp. Hai người vừa kinh ngạc vừa đi dạo trong thành phố, hệt như bà Lưu lần đầu vào Đại Quan viên(*), trông có chút buồn cười. (*) Đây là chi tiết trong tác phẩm "Hồng Lâu Mộng". Nói về lần đầu tiên bà Lưu, một người họ hàng xa của Giả phủ, cùng cháu ngoại là Bản Nhi đến thăm Vinh Quốc phủ là một bức tranh thu nhỏ đầy sống động về sự tương phản giàu nghèo và những lễ nghi, trật tự phức tạp của một gia đình quý tộc thời bấy giờ. Nhưng người đi đường lại không hề thấy lạ trước biểu hiện của họ, thậm chí có vẻ đã quen rồi. Quần áo trên người cả hai đều khá tồi tàn, còn dính vết máu. Dù sao họ cũng đã bôn ba cả ngày lẫn đêm, giữa đường còn bị tấn công. Có lẽ, người ở đây đã thấy quá nhiều nên quen rồi. Ánh mắt lướt qua mấy người ở phía đối diện, Lộc Ngữ và An Hạc Chi tiếp tục đi về phía trước. Rất nhanh, mùi thơm từ một quán ăn ven đường đã thu hút cả hai. Họ nhìn nhau, đều thấy rõ ý tứ trong mắt đối phương. [Ăn cơm thôi. ] Hai người tâm đầu ý hợp, nhanh chóng đi về phía quán ăn đó. Vào quán, Lộc Ngữ kéo An Hạc Chi đến thẳng chỗ ngồi trống cạnh cửa sổ.